Chuông báo thức trên đầu giường reo mãi không ngừng. Tưởng Nam Huy mở mắt, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào một con nhện nhỏ trên trần nhà. Màn hình điện thoại sáng lên, là một lời nhắc trong mục ghi chú. Thực ra, chẳng cần nhắc nhở, Tưởng Nam Huy làm sao có thể quên được ngày hôm nay.
Tháng trước, Thẩm Khê Kha gọi điện về, nói rằng chiều nay sẽ trở về nhà. Còn nơi này có còn được tính là nhà của đối phương hay không, Tưởng Nam Huy không muốn nghĩ nhiều nữa. Tình cảm ngày một lạnh nhạt này đã giày vò anh đến kiệt quệ, làm gì cũng không còn chút sức lực, tâm trí mơ hồ, cả người như cái xác không hồn.
Tối qua anh mơ một giấc mộng. Trong mơ, ký ức từ lần đầu gặp Thẩm Khê Kha đến lúc dọn về sống chung, từng cảnh từng cảnh lướt qua trước mắt nhanh như đèn kéo quân. Tưởng Nam Huy bất giác đưa tay ra níu giữ, nhưng cuối cùng lại chẳng giữ được điều gì.
16 ngồi cùng bàn, 17 tuổi cùng nhau chọn ban xã hội, 18 tuổi cùng thi vào một thành phố. Dù khác trường, Tưởng Nam Huy cũng không chút do dự, chắt bóp từng đồng, thuê một căn hộ một phòng ngủ ở ngoài trường, hai người mỗi ngày cùng đi cùng về.
Tưởng Nam Huy yêu Thẩm Khê Kha đến mức nào ư?
Tưởng Nam Huy học tự nhiên rất giỏi, nhưng Thẩm Khê Kha muốn anh chuyển sang ban xã hội để hai người được học cùng lớp vào năm hai và năm ba cấp ba, thế là anh dứt khoát chuyển ban. Thẩm Khê Kha muốn thi vào đại học ở thành phố Tân Châu, Tưởng Nam Huy liền chủ động từ bỏ ngôi trường ở thành phố Bắc Thần mà cha mẹ anh đã chọn sẵn, đổi nguyện vọng sang Đại học Truyền thông Tân Châu. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, Tưởng Nam Huy vì Thẩm Khê Kha mà công khai xu hướng tính dục, khiến nhà cửa xáo xào, cắt đứt mọi liên lạc với gia đình, từ đó không còn qua lại.
Hai chàng trai, mười tám tuổi yêu nhau, yêu đến cuồng nhiệt. Tưởng Nam Huy dành trọn vẹn tất cả cho Thẩm Khê Kha, không giữ lại điều gì. Thế nhưng theo thời gian, tình cảm của Thẩm Khê Kha với Tưởng Nam Huy dần nhạt đi, tâm tư và sự chú ý đều đặt vào sự nghiệp và tiền đồ của bản thân. Còn Tưởng Nam Huy ngày càng lún sâu, tình yêu mãnh liệt ấy đã nuông chiều Thẩm Khê Kha đến mức chẳng còn biết sợ là gì.
Tưởng Nam Huy không biết từ khi nào hai người bắt đầu cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, cũng không rõ là vì điều gì mà Thẩm Khê Kha dần mất kiên nhẫn với mối quan hệ này. Anh không tìm được nguyên cớ khiến Thẩm Khê Kha thay đổi. Vì thế, Tưởng Nam Huy hết lần này đến lần khác nhún nhường, buông bỏ nguyên tắc, mọi cuộc cãi vã và mâu thuẫn cuối cùng đều kết thúc bằng lời xin lỗi của anh. Dù là như vậy, anh vẫn chẳng thể giữ nổi trái tim của Thẩm Khê Kha.
Trên tủ đầu giường, cạnh khung ảnh chụp chung của hai người là món quà mà Tưởng Nam Huy chuẩn bị tặng cho Thẩm Khê Kha vào hôm nay — một cặp nhẫn bạch kim mà anh đã chắt bóp tiền sinh hoạt suốt nửa năm để mua. Ở mặt trong của nhẫn khắc tên của hai người.
Tưởng Nam Huy gắng gượng thân thể mệt mỏi, định bụng dọn dẹp lại nhà cửa cho thật ngăn nắp trước khi Thẩm Khê Kha trở về, đặt sẵn bánh kem và bó hoa hồng đã mua từ trước lên bàn ăn. Tắm nước nóng xong, cạo sạch râu, qua làn sương mờ mịt phủ trên gương, Tưởng Nam Huy nhìn thấy chính mình trong gương — dường như đã gầy đi không ít.
Từ sau khi Thẩm Khê Kha được người của công ty giải trí phát hiện vào năm ngoái, ký hợp đồng trở thành thực tập sinh, hai người gặp nhau ngày càng ít, mỗi lần gặp lại đều cảm thấy xa lạ hơn lần trước. Tưởng Nam Huy sợ hãi tương lai, anh sợ phải mất đi Thẩm Khê Kha. Bao năm qua, Thẩm Khê Kha vẫn luôn là trung tâm, là điểm tựa của cả thế giới trong anh. Tưởng Nam Huy không biết liệu mình có chịu đựng nổi nếu Thẩm Khê Kha rời đi hay không.
Chống hai tay lên thành bồn rửa, Tưởng Nam Huy cúi thấp đầu, mệt mỏi thở dài một hơi. Mặc cho tình cảm này phải gắng gượng duy trì ra sao, anh vẫn đặt rất nhiều hy vọng vào lần gặp mặt hôm nay.
Đúng lúc ấy, cánh cửa vang lên một tiếng động, tiếp theo là tiếng chìa khóa ném lên tủ giày. Tưởng Nam Huy khẽ run người, lập tức sải bước rời khỏi phòng tắm, kinh ngạc nhìn Thẩm Khê Kha đang cởϊ áσ khoác, thay giày, tay kéo theo một chiếc vali lớn.
“Không phải bảo chiều mới về sao?” Tưởng Nam Huy khàn giọng hỏi: “Bây giờ mới 11 giờ.”
Thẩm Khê Kha không trả lời, liếc mắt nhìn chiếc gạt tàn thuốc trên bàn trà, ngược lại hỏi: “Anh lại hút nhiều thuốc thế, không cần cái cổ họng nữa à?”
Một câu quan tâm rất đỗi bình thường, vậy mà lại khiến Tưởng Nam Huy không kìm được mà vui lên một chút. Đáng tiếc, niềm vui ấy chưa kịp kéo dài được hai giây đã nhanh chóng rơi xuống đáy vực.
“Sau này em không ở bên anh nữa, chẳng còn ai quản anh đâu. Phải tự biết giữ gìn sức khỏe.”
Hô hấp bỗng khựng lại, Tưởng Nam Huy cố giữ cho bản thân đứng vững, cất tiếng hỏi: “Em nói… không ở bên anh nữa là có ý gì?”
Thẩm Khê Kha chỉ vào chiếc vali: “Hôm nay em về là để lấy hết đồ của mình đi.”
Bình thường dù chẳng gặp được người, ít ra trong nhà vẫn còn quần áo, đồ dùng của em ấy để an ủi. Bây giờ đến dấu vết từng sống chung cũng muốn xóa sạch. Tưởng Nam Huy cuối cùng cũng không cần thấp thỏm lo sợ nữa rồi — lần này Thẩm Khê Kha về, là để nói lời từ biệt.
Giọng của Thẩm Khê Kha bình thản, ngữ điệu phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Tưởng Nam Huy chẳng cảm nhận được chút gì gọi là luyến tiếc nơi đối phương. Năm năm yêu sâu đậm, làm sao có thể vô tình đến mức này? Tưởng Nam Huy thấy nghẹn ngào và bất mãn vô cùng, thế nhưng dù trong lòng uất ức đến đâu, anh vẫn muốn cố gắng níu giữ Thẩm Khê Kha, cứu vãn đoạn tình cảm này.
Bởi vì anh chưa bao giờ ngừng yêu Thẩm Khê Kha.
“Tiểu Khê… anh ủng hộ sự nghiệp của em, sẽ không trở thành gánh nặng của em đâu.” Tưởng Nam Huy thực sự chẳng cam lòng khi phải hạ giọng van xin, nhưng ngoài cách đó ra, anh cũng chẳng còn cách nào khác: “Xin em đừng rời xa anh… được không?”
Thẩm Khê Kha xếp gọn quần áo của mình, chỉnh tề cho vào vali, dừng lại mấy giây, rồi đáp: “Nam Huy, em không còn cảm giác gì với đoạn tình cảm này nữa rồi.”
Trái tim như bị ai bóp nghẹt, cơn đau dữ dội khiến Tưởng Nam Huy suýt không thở nổi. Anh lắp bắp hỏi: “Sao… sao lại… không còn cảm giác nữa?”
“Chắc là vì đã quá quen với sự tồn tại của anh rồi.” Thẩm Khê Kha mím môi, nhìn Tưởng Nam Huy một thoáng, sau đó lại dời ánh mắt đi nơi khác: “Anh giống như quần áo em mặc trên người, như không khí em hít thở mỗi ngày, em biết anh luôn ở bên cạnh em.”
Tưởng Nam Huy lắp bắp, câu chữ lộn xộn: “Anh vẫn ở đây mà… anh vẫn luôn ở đây…”
Thẩm Khê Kha hỏi: “Anh có bao giờ có cảm giác gì với quần áo hay không khí không?”
Tưởng Nam Huy nghẹn họng, không thốt nên lời.
Người đứng trước mặt anh lúc này quá thản nhiên, quá bình tĩnh. Đừng nói là kết thúc một mối tình năm năm, dù chỉ là cãi nhau với bạn bè bình thường, cũng không thể dửng dưng đến thế này. Tưởng Nam Huy rốt cuộc cũng phải đối diện với hiện thực — kết cục này vốn chẳng phải chuyện bất ngờ, chỉ là bấy lâu nay anh cứ cố lừa mình dối người mà thôi.
“Có phải… em thích người khác rồi không?”
Thẩm Khê Kha ngồi xổm dưới đất, lặng lẽ sắp xếp hành lý, không nói một lời.
Tưởng Nam Huy đã hiểu. Anh buông vai, cười khổ: “Em đẹp như thế, dù đã quen anh rồi, vẫn luôn có người nhòm ngó. Mỗi ngày em với đám đồng đội sống cạnh nhau sớm tối… là một trong số họ, đúng không? Lần này em rung động rồi, phải không?”
Thẩm Khê Kha nói: “Anh yên tâm, khi chưa chính thức chia tay với anh, em sẽ không đồng ý với bất kỳ ai. Đây là nguyên tắc của em, em không phải loại người đó.”
Sắc mặt Tưởng Nam Huy đau đớn đến cực độ. Chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ nói rõ quyết tâm của Thẩm Khê Kha rồi.
“Những đoạn đường sau này… anh không thể đi cùng em được nữa.”
“Tình cảm của hai người không thể chỉ vì chẳng thể ở bên nhau mỗi ngày mà đi tìm người khác để thay thế được.” Tưởng Nam Huy bỗng nhiên lớn tiếng: “Như thế với anh… chẳng phải quá bất công hay sao?”
“Nhưng em lại nghĩ như thế đấy.” Thẩm Khê Kha nói: “Thế giới của chúng ta từ lâu đã không còn giao nhau nữa rồi. Điều em cần bây giờ là một người có thể sánh vai cùng em đi tiếp.”
Tưởng Nam Huy nhắm mắt lại. Anh vẫn chưa cam lòng, vẫn còn cố thử lần cuối: “Tiểu Khê, anh hứa với em, chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau, anh sẽ không bao giờ thay lòng. Anh sẽ luôn đứng ngay phía sau em, chỉ cần em quay đầu lại là nhìn thấy anh.”
Thẩm Khê Kha khẽ lắc đầu. Sự khẩn cầu thấp thỏm của Tưởng Nam Huy, cuối cùng cũng chỉ đổi lại một câu: “Nam Huy, chúng ta chia tay đi.”
Thế giới của Tưởng Nam Huy đến đây liền tan thành từng mảnh.
“Nếu cứ tiếp tục thế này, em chỉ càng làm anh đau khổ thêm thôi.”
“Em chưa từng hối hận vì đã yêu anh. Cảm ơn anh… vì đã chăm sóc em suốt năm năm qua.”
Thẩm Khê Kha đóng vali lại, dựng thanh kéo lên, quay lại trước cửa ra vào. Từ lúc bước vào cho đến khi rời đi, cậu chỉ mất đúng năm phút.
Năm phút — khép lại đoạn tình cảm dài năm năm.
Hai chữ “chia tay” nặng như tảng đá giáng xuống, khiến Tưởng Nam Huy đứng chết lặng, trong đầu chỉ còn tiếng ong ong vang vọng.
Cánh cửa mở ra, âm thanh cuối cùng mà Thẩm Khê Kha để lại trong căn phòng này là: “Nam Huy… anh phải sống cho thật tốt.”