Qua gương chiếu hậu xe máy, Lang Ngôn nhìn thấy bộ dạng chật vật của Hà Trác Luân khi lại bị vệ sĩ đè ngã xuống đất, trong lòng vui vẻ khôn xiết.
Thật ra, cậu không phải người thù dai, nhưng có những chuyện không phải cứ nói cho qua là được, đặc biệt là chuyện của mười năm trước...
Nghĩ đến đây, Lang Ngôn cau chặt mày.
Vốn dĩ cậu định tìm lão gia Hà để tính sổ, trút cơn giận này. Nhưng lão gia Hà vẫn luôn ở trong nhà chính được canh phòng nghiêm ngặt, muốn lẻn vào không hề dễ dàng, mà có lẻn vào được một lần cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Cậu lại không định đi ám sát lão gia nhà họ Hà, huống chi đối với một người từng trải qua sóng to gió lớn, mất đi biết bao người thân như ông ta, thì dù có bày trò gì cũng chẳng thấm vào đâu. Vì vậy, cậu chỉ có thể ra tay với đứa cháu cưng của lão gia.
Cậu tin rằng, chỉ cần Hà Trác Luân hắt hơi sổ mũi một chút thôi, cũng đủ khiến lão gia Hà ba ngày ba đêm ngủ không yên.
Lang Ngôn rời khỏi khu biệt thự, không dám lơ là, tập trung tinh thần tăng tốc lao lên đường cao tốc. Ba tiếng sau, cậu đến thôn Long Ngâm, cách thành phố B 80 cây số.
Nơi này tuy rất gần thủ đô phồn hoa, nhưng để giữ gìn không khí cổ xưa, đường trong thôn đều là đường đất đá, trông có vẻ khá lạc hậu. Nhưng cũng chính vì thế mà nhiều người thành phố nghe danh tìm đến để trải nghiệm cuộc sống nông thôn.
Ngoài ra, nhiều du khách còn bị thu hút bởi những ngôi nhà cổ hơn hai trăm năm tuổi, và cả khu "Nông Gia Nhạc" trên núi cũng rất được yêu thích.
Lang Ngôn tiến vào thôn, thấy một cụ ông đang tưới rau ven đường, bèn dừng xe hỏi: "Ông ơi, đây có tiệm nào sửa xe ô tô không ạ?"
Cụ ông cười xởi lởi: "Có chứ, cậu cứ đi thẳng về phía trước trăm mét nữa là tới."
Lang Ngôn lại hỏi: "Vậy trong thôn chỉ có một tiệm sửa xe thôi đúng không?"
"Đúng vậy."
Nghe được câu trả lời như ý, Lang Ngôn hài lòng cảm ơn rồi lái xe đến tiệm sửa xe.
Trong tiệm chỉ có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vì không có khách nên đành ngồi buồn chán trước quầy chơi điện thoại.
Lang Ngôn cẩn thận đánh giá người đàn ông có vẻ uể oải, xác định anh ta không phải người đứng đắn gì, mới lên tiếng hỏi: "Anh ơi, anh là chủ ở đây ạ?"
Người thợ sửa xe thấy có khách đến, vội vàng cất điện thoại, tươi cười đón tiếp: "Anh muốn sửa xe sao?"
Anh ta liếc nhìn chiếc xe máy của Lang Ngôn, ái ngại nói: "Thật xin lỗi, tôi chỉ biết sửa ô tô thôi, nhưng vá lốp xe máy thì vẫn được."
Lang Ngôn nhếch môi cười: "Tôi không đến để sửa xe, mà muốn làm ăn với anh một chuyến."
Thợ sửa xe nghe nói muốn làm ăn, nụ cười cứng lại: "Làm ăn? Anh muốn chào bán linh kiện xe à? Vậy thì càng không được rồi, linh kiện ở đây đều do tôi tự mình từ thành phố mang về cả."
Ý là, anh ta không muốn làm ăn với Lang Ngôn.
Lang Ngôn không giải thích, xuống xe, đi đến bên cạnh người thợ và ghé tai nói nhỏ vài câu.
Thợ sửa xe sững người, ngay sau đó, mắt anh ta sáng lên, nhưng vẫn có chút do dự.
Lang Ngôn biết anh ta lo lắng điều gì, bèn đảm bảo: "Anh yên tâm, tôi tuyệt đối không làm chuyện gϊếŧ người phóng hỏa, chỉ cần anh làm theo lời tôi, chuyện này tuyệt đối sẽ không liên lụy đến anh, hơn nữa, còn có thể giúp anh kiếm một khoản kha khá."
Thợ sửa xe nghĩ dạo này cũng chẳng có khách, bèn cắn răng đồng ý: "Được, nhưng nói trước, nếu bị điều tra ra, tôi sẽ khai là do anh bảo tôi làm."
Lang Ngôn đáp: "Không thành vấn đề."
Cậu rút từ trong ví ra một nghìn tệ nhét vào tay người thợ, rồi xoay người lái xe rời đi.
Người thợ sửa xe tung đồng tiền trong tay, tấm tắc hai tiếng: "Không ngờ một người trông bảnh bao thế này mà làm chuyện xấu cũng không nương tay."
Đúng là đừng trông mặt mà bắt hình dong.
Người thợ cất tiền đi, tìm những thứ lát nữa cần dùng đến, rồi đi làm việc Lang Ngôn đã giao.