Trò đùa dai vừa rồi, ông đã nhìn thấy rõ mồn một. Chưa từng thấy vệ sĩ nào bảo vệ chủ mà lại làm chủ bị thương, nếu không phải nể tình họ hết lòng trung thành bảo vệ chủ, thì làm gì có tư cách quay về nhà chính.
"Vâng." Hai tên vệ sĩ nhìn thấy vầng trán rớm máu của Hà Trác Luân, vừa chột dạ vừa sợ hãi, không dám hó hé thêm lời nào.
Người đàn ông trung niên nhìn về phía Hà Trác Luân, đau lòng hỏi: "Thiếu gia, cậu không sao chứ?"
"Không sao." Hà Trác Luân nhíu chặt mày, đưa tay xoa cái cằm sưng đỏ.
Khi nhìn thấy những tờ giấy trên mặt đất, động tác của anh khựng lại, rồi anh cúi xuống nhặt chúng lên. Đó là những tờ giấy hình vuông, cạnh dài khoảng 10 centimet, trên đó vẽ một cậu bé đang cười vô cùng rạng rỡ.
Anh nheo mắt, đưa tờ giấy cho người đàn ông trung niên: "Bác Võ, đứa bé trên này có phải là cháu lúc nhỏ không?"
Võ Thuật cúi xuống nhìn, gương mặt vốn lạnh lùng bỗng dịu đi: "Đúng là thiếu gia lúc nhỏ rồi."
Ông lướt xem những tờ giấy khác, phát hiện tờ nào cũng vẽ thiếu gia nhà mình, nhưng ở những độ tuổi khác nhau, có cả thời sơ sinh, nhi đồng, rồi thiếu niên, thanh niên, trung niên, thậm chí cả khi về già. Từ đó có thể thấy được tay nghề của họa sĩ rất cao, cũng vô cùng có tâm, mới có thể khiến cho người trong tranh sống động như thật.
Ngoài ra, mặt sau mỗi tờ giấy còn được đánh số khác nhau.
Võ Thuật gọi các vệ sĩ khác tới, bảo họ nhặt không sót một tờ nào lên. Sau đó, họ phát hiện một tờ trong đó có viết: Căn cứ vào con số mặt sau, hãy xếp theo thứ tự rồi đóng thành một cuốn sổ nhỏ, sẽ có bất ngờ chờ ngươi.
Hà Trác Luân nhướng mày: "Bất ngờ? Tôi muốn xem là bất ngờ gì."
Võ Thuật hiểu ý anh, liền ra lệnh cho các vệ sĩ xếp những tờ giấy lại.
Hà Trác Luân đưa lại mấy tờ giấy cho Võ Thuật, hỏi: "Bác Võ, chuyện cháu nhờ bác điều tra Lang Ngôn sao rồi?"
Tối qua, sau khi Lang Ngôn tắt video, anh đã lập tức cho người đi điều tra cậu ta.
Võ Thuật đáp: "Tạm thời vẫn chưa có manh mối."
"Người vừa rồi chính là Lang Ngôn, các bác có thể bắt đầu điều tra từ căn biệt thự đối diện."
"Vâng."
Hà Trác Luân nhặt chiếc hộp quà dưới đất lên, xem xét kỹ lưỡng.
Cái gọi là bom thực chất là pháo hoa được ngụy trang thành, sau đó lắp thêm đồng hồ, dây điện, trông không khác gì bom thật.
Nói thật, anh đúng là không ngờ trên đời này lại có người dám chơi khăm mình, hơn nữa còn là hai lần liên tiếp.
Hà Trác Luân cười khẽ, nụ cười vô cùng dịu dàng mê người, nhưng Võ Thuật đứng bên cạnh lại có cảm giác không rét mà run.
Anh cầm hộp quà trở lại biệt thự, sau khi bôi thuốc lên cằm và trán, không đợi những tờ giấy được đóng thành cuốn sổ, liền một mình lái xe rời khỏi khu biệt thự.