Chương 7

Lang Ngôn khoanh tay trước ngực, nén cười hỏi: "Mấy người vừa nói bom à? Không lẽ tưởng tôi tặng bom thật đấy chứ?"

Hà Trác Luân im lặng.

Anh đứng khá gần Lang Ngôn nên đương nhiên cũng nghe thấy âm thanh bên trong, nhưng không hề cho rằng đó là bom, nếu không đã chẳng đứng yên tại chỗ.

Hơn nữa, thân là đại thiếu gia nhà họ Hà, người nào mà anh chưa từng gặp qua, nếu đến cả bản lĩnh nhìn người cũng không có thì chẳng phải đã sống uổng bao năm nay rồi sao? Vì vậy, anh tất nhiên nhìn ra được Lang Ngôn không có ác ý với mình.

"Nếu tôi thật sự muốn cho nổ tung các người, thì cứ ném thẳng một quả bom cực mạnh vào biệt thự là xong, cớ gì phải cho các người cơ hội phát hiện ra, lại còn tự mình mang đến tận cửa, ngốc nghếch đáp cả tính mạng của mình vào? Tôi đâu có ngu như vậy?" Lang Ngôn từ từ thu lại nụ cười.

"Anh Hà, cẩn thận là tốt, nhưng cẩn thận quá mức đôi khi lại hỏng việc."

Nói rồi, cậu đội mũ bảo hiểm, phóng xe máy về phía hộp quà, nhặt nó lên rồi ném trả lại trước mặt Hà Trác Luân, sau đó rồ ga rời đi.

Không biết do cậu dùng sức quá mạnh, hay do chiếc hộp đã bị quăng quật hai lần, vỏ hộp đột nhiên nứt ra, và có thứ gì đó bung ra từ bên trong.

Hà Trác Luân sững sờ khi nhìn thấy thứ bên trong.

Vệ sĩ đang đè trên người anh ta thì hai mắt đột nhiên trợn trừng, lộ vẻ kinh hãi, bởi vì món quà trong hộp đúng là quả bom mà họ nói.

Quả bom được thiết kế rất đặc biệt, mặt trên có kim giờ, kim phút, kim giây như đồng hồ cơ, nhưng đã ngừng chuyển động. Phía dưới là một đồng hồ điện tử. Điều khiến người ta hoảng sợ là đồng hồ điện tử chỉ còn lại đúng 1 giây, nghĩa là chỉ thiếu một giây nữa thôi, quả bom sẽ phát nổ.

"Thiếu gia, cẩn thận!" Hai người vệ sĩ vội vàng đè Hà Trác Luân xuống đất lần nữa.

Một tiếng "bụp" vang lên, mặt Hà Trác Luân lại một lần nữa tiếp xúc thân mật với mặt đất, có điều lần này không phải cằm, mà là trán.

"..." Hà Trác Luân sa sầm mặt, ý nghĩ đầu tiên trong đầu không phải là chuyện quả bom, mà là muốn sa thải hai tên vệ sĩ bảo vệ quá mức này.

Ngay sau đó, một tiếng "bùm" vang lên, quả bom nổ tung, nhưng âm thanh không lớn, chỉ như tiếng pháo hoa.

Hai người vệ sĩ không cảm thấy cơ thể có bất kỳ đau đớn nào, mặt lộ vẻ nghi hoặc. Vài giây sau, họ mới cảnh giác từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy những mảnh giấy màu sặc sỡ bay lượn trên không trung, như đang ăn mừng, lại như đang chế giễu họ chẳng khác gì những tên ngốc.

Hà Trác Luân mặt trầm xuống: "Các người còn không mau đứng dậy."

Sống đến từng này tuổi, anh chưa bao giờ mất mặt như vậy.

"Vâng." Hai tên vệ sĩ vội vàng đứng dậy, đỡ Hà Trác Luân lên.

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, bước đi trầm ổn tiến lại gần, lạnh giọng ra lệnh cho hai vệ sĩ: "Hai cậu lập tức thu dọn hành lý trở về nhà chính."