Chương 15

Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Lang Ngôn quay lại sạp hàng nhỏ ở nơi đã vu oan cho Hà Trác Luân trộm ví.

Lấy cớ buộc dây giày, cậu ngồi xổm xuống, nhanh chóng sờ soạng một hồi dưới gầm sạp, sau đó lấy ra một chiếc ví tiền.

Cậu nhìn chiếc ví, khẽ mỉm cười. Lúc trước sau khi trộm được ví của Hà Trác Luân, cậu đã nhanh chóng nhét nó xuống dưới gầm bàn của sạp hàng, sau đó mới đem ví của mình nhét vào tay Hà Trác Luân để vu oan cho anh.

Vì vậy, cảnh sát mới không tìm thấy chiếc ví nào khác trên người cậu.

Lang Ngôn cất ví tiền đi, xoay người đến khu "Nông Gia Nhạc" tìm đồ ăn ngon. Ăn uống no nê xong, cậu liền về phòng khách của khu nghỉ ngơi, mãi đến 8 giờ tối mới dậy tắm rửa và ăn tối.

Vì mạng internet và các loại tín hiệu trong thôn đã bị cậu cắt đứt, nên bây giờ không thể xem TV hay lên mạng được, chỉ có thể ngồi ngẩn người trên sô pha một cách nhàm chán.

Lang Ngôn bất giác nghĩ đến Hà Trác Luân vẫn còn đang bị nhốt ở đồn cảnh sát, nhớ lại vầng trán sưng đỏ và cái cằm trầy xước của anh, cậu không nhịn được mà bật cười.

Sau khi định thần lại, cậu lập tức lấy chìa khóa xe, ví tiền và một chiếc thẻ công tác rồi rời khỏi khu "Nông Gia Nhạc", đến phố đêm mua một đống đồ ăn khuya mang tới đồn cảnh sát.

Cậu vừa vào cửa liền hô lớn: "Đồ ăn khuya, đồ ăn khuya đây!"

Các cảnh sát đang trực đêm đều ngẩng đầu lên, ngửi thấy mùi thơm liền sôi nổi vây lại. Nhìn thấy những túi đồ ăn lớn nhỏ, họ kinh ngạc thốt lên: "Nhiều đồ ăn khuya vậy?"

Họ mở ra xem, bên trong không phải thịt nướng thì là mì xào và cháo, còn có đủ loại đồ ăn vặt, khiến các cảnh sát thèm chảy nước miếng.

Một viên cảnh sát nhanh tay lập tức chộp lấy một xiên thịt nướng nhét vào miệng.

Một viên cảnh sát khác cẩn thận hơn, thấy Lang Ngôn không mặc đồng phục, bèn hỏi: "Sao tôi chưa gặp cậu bao giờ nhỉ, cậu là người mới đến à?"

Lang Ngôn cười nói: "Vâng, hôm nay tôi mới đến."

"Sao tôi không nghe nói có đồng nghiệp mới nhỉ?" Viên cảnh sát cẩn thận quay sang hỏi những người khác: "Các anh có nghe nói không?"

Mọi người đều lắc đầu: "Không có."

"Các anh không nghe nói sao?" Lang Ngôn vẻ mặt bình tĩnh: "Chắc là vì tôi là cảnh sát phụ trợ mới được điều đến hôm nay, cấp trên chưa kịp thông báo cho các anh."

Cậu cầm lấy thẻ công tác trên người huơ huơ trước mặt họ: "Đây là thẻ công tác của tôi."

Mọi người nhìn thấy thẻ công tác, nghĩ rằng đối phương dù có gan to bằng trời cũng không dám giả làm cảnh sát để lừa bịp ngay trước mắt cảnh sát thật. Vì vậy, họ không còn nghi ngờ gì nữa, còn cảm ơn đồ ăn khuya của Lang Ngôn, rồi gọi các cảnh sát khác trong đồn đến ăn cùng.

Lang Ngôn thấy mọi người đều đang tranh nhau ăn, liền xách một túi đồ ăn khuya khác, lặng lẽ rời khỏi tòa nhà văn phòng, đi về phía tòa nhà ở phía sau.

Lúc này đêm đã khuya, xung quanh im ắng, những người trực đêm đều đã chạy ra văn phòng ăn khuya cả rồi.

Lang Ngôn thấy tòa nhà phía sau chỉ có một phòng sáng đèn, liền đi qua. Cửa phòng bị khóa từ bên ngoài, rõ ràng là có người bị nhốt bên trong.

Cậu vòng ra phía sau tòa nhà, thấy cửa sổ kính của căn phòng đang mở, bèn đi đến bên cửa sổ nhìn vào trong. Căn phòng không lớn nhưng rất trống trải, chỉ kê một cái bàn và một cái ghế.

Lang Ngôn thấy người đàn ông tuấn mỹ đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, không khỏi bật cười.

Hà Trác Luân quả nhiên bị nhốt ở đây.

Dù sao thì sự việc cũng chưa được điều tra rõ, cảnh sát không thể nào đưa người vào phòng thẩm vấn hay những nơi tương tự như phòng giam được.

Ánh mắt Lang Ngôn chuyển hướng sang hai cái bánh bao và một chai nước khoáng đặt trên bàn, nụ cười càng tươi hơn. Một đại thiếu gia như Hà Trác Luân, sao có thể quen ăn những món đạm bạc này, hơn nữa, chắc cũng không có tâm trạng để lấp đầy bụng.

"Đã đến rồi, sao không nói lời nào?" Người đàn ông trên ghế đột nhiên lên tiếng.