Chương 14

Nếu là trộm thật, sau khi vào đồn cảnh sát, đáng lẽ phải cúi đầu không dám nhìn ai, hoặc là hối hận và sợ hãi, chứ không thể nào thong dong, bình tĩnh như người đàn ông trước mắt được.

Càng không thể yêu cầu họ tìm đủ loại bằng chứng để chứng minh thân phận, lại còn đòi xem lại camera giám sát.

Tiếp đó, lại có một nữ cảnh sát khác đi tới nói: "Anh Hà, hôm nay hệ thống phòng điều khiển gặp trục trặc, không có ghi hình lại được khu chợ hôm nay."

Hà Trác Luân liếc nhìn Lang Ngôn, thừa biết là ai đã khiến mấy thứ này xảy ra vấn đề.

Anh lịch sự cười với hai nữ cảnh sát: "Tôi biết rồi, cảm ơn cô."

Nụ cười mê người lập tức làm hai cô đỏ mặt.

Khi họ đi rồi, Hà Trác Luân lạnh nhạt nói: "Xem ra, cậu không chỉ là một tên trộm chuyên nghiệp, mà còn là một chuyên gia máy tính. Cậu rất có năng lực."

Lang Ngôn cười đáp: "Được anh khen, tôi vui thật đấy. Nhưng mà, nhìn thấy anh bị nhốt trong đồn cảnh sát, tôi sẽ còn vui hơn nữa."

Hà Trác Luân khẳng định: "Cậu sẽ không có cơ hội đó đâu."

"Vậy sao?" Nụ cười của Lang Ngôn không đổi: "Chiếc hộp quà tôi tặng anh sáng nay, anh đã xử lý thế nào rồi? Vứt đi? Hay là nhặt về?"

Hà Trác Luân nghe cậu ta đột ngột chuyển chủ đề, rất nhanh đã nghĩ tới điều gì đó, anh nheo mắt: "Cái hộp đó có vấn đề?"

Lang Ngôn khẽ cười một tiếng: "Cũng không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là nó sẽ gây nhiễu thiết bị theo dõi của đội vệ sĩ của anh thôi."

Hà Trác Luân nhướng mày: "Đúng là không thể xem thường cậu được."

Gây nhiễu thiết bị theo dõi, vậy thì Võ bá và những người khác sẽ không biết vị trí của anh.

Một giờ sau, viên cảnh sát đi đến khu "Nông Gia Nhạc" để tìm bạn của Hà Trác Luân đã quay lại: "Anh Hà, anh Đình Hách và anh Kim Thư Duyên mà anh nói đều không có ở khu Nông Gia Nhạc. Tôi đã hỏi nhân viên phục vụ ở đó, họ nói hai người đó trước đây có đặt một phòng riêng và mấy phòng khách, nhưng đã trả phòng vào trưa hôm qua rồi."

"Sao có thể?" Hà Trác Luân cau mày, mấy ngày trước anh rõ ràng đã hẹn với Đình Hách và mọi người, sao lại có thể trả phòng mà không báo cho anh một tiếng?

Anh nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Giám đốc khu Nông Gia Nhạc có ở đó không? Anh ta biết tôi là ai, các anh có thể mời anh ta tới một chuyến."

Viên cảnh sát lắc đầu: "Giám đốc hôm qua đã xin nghỉ về nhà, phải hai ngày nữa mới đi làm lại."

Lang Ngôn cười đứng dậy: "Nói cách khác, không có ai chứng minh được thân phận của anh ta, tôi cũng không vu oan cho anh ta. Vậy tôi có thể đi được rồi chứ?"

"Ai nói không có người chứng minh được?" Hà Trác Luân nhìn cậu ta, nói: "Anh Lang, anh quên rồi sao, chúng ta đều ở khu biệt thự Ngự Viên, anh chính là hàng xóm ở đối diện nhà tôi."

Lang Ngôn trưng ra vẻ mặt áy náy nhìn anh: "Anh Hà, thật xin lỗi, tôi nghĩ anh nhận nhầm người rồi. Tôi không ở khu biệt thự Ngự Viên."

Biệt thự đúng là cậu mua, nhưng không hề đăng ký dưới tên cậu, có tra cũng không tra ra được.

Hà Trác Luân: "..."

Lang Ngôn nhìn về phía cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, tôi có thể đi được chưa?"

Viên cảnh sát nói: "Anh Lang, anh có thể đi, nhưng sự việc vẫn chưa được điều tra hoàn toàn, cho nên, hy vọng anh có thể để lại phương thức liên lạc. Với lại, chúng tôi cũng cần tạm giữ chứng minh thư của anh."

"Không vấn đề."

Lang Ngôn nhanh chóng viết số điện thoại và địa chỉ khách sạn hiện tại lên giấy. Lúc đi lướt qua Hà Trác Luân, cậu hạ thấp giọng, cười nói: "Anh cứ ở đây ngoan ngoãn chờ đi nhé, tôi sẽ đến thăm anh."

Hà Trác Luân: "..."