Hà Trác Luân đi thẳng ra sau xe, định xem có bị động tay động chân gì không thì nghe có người hô lớn: "Anh ơi, xe không thể dừng giữa đường được, sẽ cản trở xe của du khách qua lại, gây tắc đường đấy."
Anh nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người đội mũ rơm đang đứng trong ruộng ngô. Vì nắng trưa quá chói chang, anh chỉ có thể dựa vào vóc dáng, quần áo và giọng nói để đoán đó là một ông lão.
Để không làm tắc đường, Hà Trác Luân nhanh chóng cúi xuống kiểm tra ống pô, nhưng bên trong ngoài một màu tối om ra thì chẳng thấy gì cả.
Ông lão thấy Hà Trác Luân không lập tức lái xe đi, lại hô lên lần nữa: "Xe của cậu hỏng rồi à? Nếu xe hỏng thì có thể nhờ thợ sửa xe trong thôn xem giúp, hoặc bảo anh ta kéo xe về tiệm sửa."
Hà Trác Luân đứng thẳng dậy, nhìn con đường nhỏ chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe đi qua, đành lấy tấm danh thϊếp lúc nãy ra gọi cho người thợ sửa xe.
Người thợ nhận được điện thoại, vội vã chạy tới, hỏi: "Ai tìm tôi có chuyện gì ạ? Chẳng lẽ tôi vá lốp không tốt sao?"
Đôi mắt ôn hòa của Hà Trác Luân lóe lên vẻ sắc bén, anh nhìn thẳng vào mặt anh ta, nói: "Xe của tôi không khởi động được."
"Không khởi động được?" Người thợ cau mày: "Để tôi thử xem xe của anh được không?"
Hà Trác Luân không nhìn ra điều gì khác thường trên mặt anh ta, khẽ "ừ" một tiếng.
Người thợ lên xe thử, sau khi xác nhận đúng là không khởi động được, anh ta lại xuống xe mở nắp capo lên kiểm tra: "Thưa anh, có thể là động cơ có vấn đề rồi."
"Có sửa được không?"
"Cái này khó nói lắm, nếu vấn đề không lớn thì ngày mai có thể sửa xong."
Hà Trác Luân vốn cũng định ở lại đây một đêm, liền gật đầu nói: "Phiền anh kéo xe về tiệm kiểm tra động cơ trước, nếu ngày mai vẫn không sửa được, tôi sẽ nghĩ cách khác."
"Được."
Hà Trác Luân liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã gần 12 giờ rưỡi, anh không nói thêm gì với người thợ, đi bộ về phía khu "Nông Gia Nhạc".
Người thợ nhìn anh rời đi, cả người mềm nhũn dựa vào xe, thở phào một hơi.
Người đàn ông này trông thì ôn hòa, nhưng ánh mắt sắc bén khiến anh ta không dám nhìn thẳng.
Sau khi dùng một chiếc xe khác kéo chiếc Bentley về tiệm, người thợ nhanh chóng rút cuộn giấy ni lông màu đen trong ống pô ra.
Đây là thứ anh ta đã lén nhét vào lúc Hà Trác Luân đang gọi điện thoại, khiến xe bị chết máy. Vì vậy, động cơ không có vấn đề gì, cũng chẳng cần phải sửa.
Ngày mai chỉ cần anh ta nói tình hình động cơ nghiêm trọng hơn một chút là lại có thể kiếm được một khoản lớn, thế là có thu nhập cho hai tháng tới rồi.
Người thợ nghĩ đến đây liền thấy vui vẻ, huýt sáo đóng cửa đi ăn trưa, hoàn toàn không biết Lang Ngôn, người đã đưa cho anh ta một nghìn tệ, vẫn luôn ở phía sau quan sát nhất cử nhất động của anh ta.
Lang Ngôn từ ruộng ngô đi ra, nhìn nơi Hà Trác Luân vừa đứng rồi nhếch môi cười. Sau đó, cậu lấy ra 300 tệ đưa cho ông lão đã giục Hà Trác Luân lái xe đi lúc nãy: "Cảm ơn ông."
Ông lão cười tủm tỉm nhận tiền, rồi tiếp tục thu hoạch ngô.
Lang Ngôn ngồi lên xe máy của mình, rời khỏi ruộng ngô, đi theo một con đường khác về hướng khu "Nông Gia Nhạc".