Lang Ngôn vào thôn Long Ngâm không lâu thì một chiếc Bentley màu đen cũng chạy đến rìa thôn. Xe đi chẳng được bao xa thì đột nhiên một tiếng "bụp" vang lên, là tiếng lốp xe bị nổ.
Chủ xe vội vàng phanh gấp. Năm giây sau, cửa xe mới được đẩy ra.
Người bước xuống chính là Hà Trác Luân, người mới sáng nay bị vệ sĩ làm bị thương đến hai lần. Nhìn thấy mảnh vỡ thủy tinh ven đường, anh nhíu mày.
Bề mặt mảnh vỡ dính đầy bùn đất, trông cực kỳ giống sỏi đá, nên dưới ánh mặt trời cũng không hề phản quang. Nếu không, anh đã chẳng lái xe cán phải chúng, khiến lốp xe bị nổ.
Anh nhìn chiếc lốp đã xẹp lép hoàn toàn, nheo mắt, đáy mắt lóe lên vẻ suy tư. Nhớ lại hai lần đến đây trước đó, anh có thấy phía trước có một tiệm sửa xe, đành chầm chậm lái xe vào trong thôn, dừng lại trước cửa tiệm.
Bước xuống xe, thấy linh kiện và dụng cụ sửa chữa trong tiệm khá đầy đủ, anh mới mở lời: "Anh chủ, phiền anh vá giúp tôi cái lốp."
Người thợ đang chơi điện thoại thấy có xe Bentley, mắt sáng lên, vội cất điện thoại đi, cười nói: "Anh qua ghế sô pha ngồi đợi một lát đi, sửa nhanh thôi."
Anh ta rót cho Hà Trác Luân một ly nước, sau đó nhanh chóng kéo một đống dụng cụ ra phía sau xe.
Hà Trác Luân không uống nước trên bàn, lấy điện thoại ra gọi cho bạn: "Đình Hách, tôi đến rồi, nhưng lốp xe bị nổ, đang ở tiệm sửa, chắc phải qua muộn một chút."
Đầu dây bên kia nói gì đó, nhưng tín hiệu chập chờn, Hà Trác Luân chỉ miễn cưỡng nghe được đối phương nói một câu đợi anh qua, liền đáp: "Bên này tín hiệu không tốt lắm, lát nữa nói chuyện sau."
Hà Trác Luân ngắt máy, nghe thấy tiếng sột soạt của túi ni lông từ phía sau xe, anh bước nhanh qua xem, thì thấy người thợ đang tìm dụng cụ trong một chiếc túi.
Thợ sửa xe cười hề hề với anh: "Thưa anh, lốp xe bị thủng không nghiêm trọng lắm đâu, chỉ cần 15 phút là tôi có thể vá xong."
Hà Trác Luân ngồi sang một bên nhìn anh ta sửa xe.
Tay nghề của người thợ vô cùng thành thạo, nói 15 phút là đúng 15 phút. Anh ta thu dọn dụng cụ, đứng dậy: "Thưa anh, lốp xe đã vá xong."
Hà Trác Luân hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
"1500 tệ."
Khi người thợ nói ra con số này, vẻ mặt anh ta thoáng chút căng thẳng.
Sao mà không căng thẳng cho được?
Vá lốp bình thường chỉ cần khoảng 100 tệ là cùng, vậy mà anh ta lại hét giá 1500 tệ, đúng là chém đẹp. Trong lòng anh ta đương nhiên lo đối phương không vui mà gây sự, dù sao thì người này trông không phải kẻ dễ chọc. Tuy vẻ mặt ôn hòa, nhưng khí thế toát ra từ người anh đã cho biết đây không phải nhân vật tầm thường.
Hà Trác Luân trực tiếp rút từ ví ra 1500 tệ đưa cho người thợ. Đối với anh, 1500 tệ quả thực là một con số nhỏ không thể nhỏ hơn, cũng chỉ ngang tiền boa cho nhân viên phục vụ.
Huống chi thân là đại thiếu gia, làm sao anh biết vá lốp cần bao nhiêu tiền, nên người ta nói bao nhiêu thì anh đưa bấy nhiêu.
"Cảm ơn anh." Người thợ không ngờ đối phương lại sảng khoái đưa tiền như vậy, vui vẻ lấy danh thϊếp của mình ra đưa cho Hà Trác Luân: "Thưa anh, đây là danh thϊếp của tôi, có yêu cầu gì, anh có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
Hà Trác Luân nhận lấy danh thϊếp, lái xe rời đi.
Thế nhưng, xe chạy chưa được 100 mét thì đột nhiên chết máy, không nhúc nhích.
Hà Trác Luân sa sầm mặt mày, bước xuống xe.
Anh cảm thấy hôm nay mình vô cùng xui xẻo, vừa vá xong lốp xe thì xe lại không khởi động được.
Hôm qua rõ ràng mới đi bảo dưỡng, sao lại có thể đột nhiên chết máy?
Chẳng lẽ người thợ sửa xe đã giở trò?
Nhưng anh đã nhìn chằm chằm anh ta vá lốp, người thợ căn bản không có cơ hội động tay động chân vào xe của anh mới phải.