Chương 40

Máu tươi đỏ thẫm, từng giọt từng giọt từ lòng bàn tay Giang Lộ nhỏ xuống, thấm ướt tay áo màu mây của hắn.

Hơi thở của Giang Lộ có chút nóng rực.

Giọt lệ của Khương Tuần rơi xuống tay hắn.

Cuối cùng, hắn cũng động.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Khương Tuần bị hắn kéo vào lòng, cằm đập vào vai hắn.

Hơi thở nóng bỏng, mang theo mùi hương thanh tao như hoa lan của bậc quân tử.

Một tay Giang Lộ vẫn nắm chặt con dao, mặc cho nó cứa sâu vào da thịt. Tay còn lại thì giữ chặt eo nàng, dịch chuyển tư thế ngồi của nàng, từ từ thay đổi hướng nàng đối mặt.

Thái tử bên ngoài cửa xe gọi: "Khương Tuần?"

Bên trong xe, kề sát bên tai nàng, chàng trai trẻ thì thầm: "Ai muốn không ai nợ ai với nàng?"

--

Xe ngựa chật hẹp, không khí oi bức.

Thân thể Khương Tuần khẽ run, hoàn toàn bị Giang Lộ ôm trọn trong lòng.

Hắn đẩy nàng về phía cửa xe, Khương Tuần nghiêng mặt, thấy đôi hoa tai minh châu dưới tai mình khẽ lướt qua gò má trắng ngần của hắn.

Giang Lộ ghé vào tai nàng nói: "Khương Tuần, nàng nợ ta, và nàng sẽ luôn phải trả."

"Bây giờ, nàng cứ đi gặp vị hôn phu tương lai của mình đi—"

"Nhưng đừng quên ai đã cùng nàng tình ngắn nghĩa dài, ai đã cùng nàng tai kề má áp, và ai là người đã tha cho nàng một mạng ngày hôm nay."

"Có điều, nàng cũng không cần quá lo lắng—"

"Ta và Khương nương tử nào có quá khứ gì đâu? A Ninh sớm đã chết rồi, ta không quen biết Khương nương tử."

Trong cỗ xe nóng hầm hập, toàn thân Khương Tuần nóng ran, được hắn ôm trong lòng, lắng nghe hắn nói.

Máu trong lòng bàn tay hắn, vừa đậm đặc, vừa dính nhớp, vừa ẩm lạnh, khiến tầm mắt nàng có chút mờ đi. Nàng chìm đắm trong mùi hương hoa lan trên người hắn, tựa như đang lạc vào một ảo cảnh.

Hoa trong gương, trăng trong nước quả thật rung động lòng người, còn ánh nắng ấm áp của ngày đông thì lại vô cùng dịu dàng.

Khoảnh khắc trước, hắn còn đang thì thầm bên tai nàng, vậy mà khoảnh khắc sau, khi cánh cửa xe hé mở một vệt sáng, nàng đã bị hắn ôm lấy rồi đẩy ra ngoài.

Ánh dương tà xé toạc vệt sáng le lói qua khe cửa xe.

Vầng sáng mờ ảo ấy, vốn dĩ vừa dịu dàng vừa tươi đẹp, thế nhưng cũng ngay trong khoảnh khắc cửa xe bật mở, tất cả đã hoàn toàn tan vỡ.

Thái tử đang định cho người phá tung cỗ xe, thì Khương Tuần đã đột nhiên mở cửa, thong thả bước ra từ bên trong.

Thái tử ngẩng đầu nhìn nàng. Tà váy lộng lẫy của nàng quét trên mặt đất, chỉ có đôi mắt là long lanh gợn sóng, tựa như một mặt hồ tĩnh lặng.

Khi Thái tử nhìn kỹ lại, nàng vừa chớp mắt một cái, hóa ra chút ánh nước long lanh ấy chẳng qua chỉ là ánh nắng chói chang phản chiếu mà thôi.

Khương Tuần chậm rãi đưa tay ra: "Điện hạ."

Ngồi tựa trong xe, Giang Lộ nắm chặt lòng bàn tay đang rỉ máu của mình. Máu tươi thấm ướt khiến lòng bàn tay vừa nóng rát vừa đau buốt. Hắn nhắm mắt lại, thầm tính toán thời cơ để trốn thoát; cùng lúc đó, hắn nghe thấy giọng nói nhẹ nhõm đầy an ủi của Thái tử:

"Tuần Tuần, nàng bình an là tốt rồi."

Giang Lộ nhắm mắt, ngồi trong góc tối khuất nắng của thành xe, dáng vẻ an nhiên tựa như một vị thần đang nhập cõi tịch diệt.

Mãi cho đến khi Giang Lộ tìm được cơ hội chuồn khỏi xe ngựa, hắn quay về ngọn đồi nơi buộc ngựa của mình, dắt ngựa định rời đi.

Nhìn xuyên qua cánh rừng rậm rạp, hắn thấy phía trước đoàn xe ngựa đông đúc là vô số thị vệ và tỳ nữ. Và kia, Thái tử điện hạ trong bộ y phục cổ xưa trang trọng đang nắm tay Khương Tuần, dẫn nàng đi về phía một cỗ xe ngựa khác.

Có lẽ do ngọn gió núi này quá lạnh lẽo, những ngón tay của Giang Lộ bất giác co quắp lại, run rẩy không ngừng.

Cùng lúc này, cách đó mấy dặm, Trương Tịch đang dẫn binh lính nhổ trại, quay về Đông Kinh.

Bên trong một cỗ xe, "Giang Lộ" do Tiểu Giáp và Đoạn Phong cùng đóng giả đang đối đáp với vị chỉ huy sứ bên ngoài:

"Không có bệnh gì, chỉ là hơi mệt một chút, nghỉ ngơi là khỏe ngay."

-

Trong khi đó, Thái tử đang nắm lấy bàn tay lạnh giá của Khương Tuần.

Giữa lúc mọi người đang cúi đầu hành lễ, Thái tử nghiêng mặt, nở một nụ cười với Khương Tuần: "Nàng đã gϊếŧ Khổng Ích rồi? Có hài lòng chưa?"

Khương Tuần cũng nghiêng mặt đáp lại, giọng nói vừa thấp vừa lạnh: "Tâm trạng của Điện hạ xem ra tốt lắm nhỉ? Sao nào, Điện hạ đã bắt được con chim hoàng oanh nhỏ của người rồi ư?"

Thái tử cười khẽ.

Rồi người hờ hững siết nhẹ tay nàng: "Tất cả chuyện này... đều nhờ Tuần Tuần giúp đỡ cả."

Khương Tuần mỉm cười.

-

Giang Lộ nấp sau bóng cây trên đỉnh đồi, đang lúc lặng lẽ dõi theo đôi nam nữ thắm thiết bên dưới thì bỗng nghe thấy tiếng động ở phía không xa.

Hắn phát hiện phía sau những lùm cây khô héo ở đây có một cỗ xe ngựa đang đỗ lại. Và trên ngọn đồi nhỏ, có một thiếu nữ mặc váy đỏ thẫm đang ngồi.

Tà váy dài trải trên mặt đất, để lộ những hạt minh châu điểm xuyết trên đôi giày thêu của nàng. Dưới ánh nắng chan hòa, nàng ngồi giữa núi đồi, bím tóc hơi xoăn lệch sang một bên, đen nhánh mà rối bời. Hàng mi cong vυ"t, ánh mắt xanh biếc thăm thẳm, toát lên một vẻ đẹp phóng khoáng của miền đất lạ.

Nàng ngồi chống cằm, không hề phát hiện ra Giang Lộ đang ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn xuống cặp phu thê ân ái của Thái tử phía dưới.

Thiếu nữ cất giọng hát, thanh âm uyển chuyển, du dương:

"Đi không được đâu ca ca ơi, Hồ Nam Hồ Bắc nước thu dâng đầy. Trước núi Cửu Nghi gọi vua Ngu Thuấn, biết làm sao đây khi đất trời không lối... Đi không được đâu ca ca ơi!"

-

Đi không được đâu ca ca ơi...

Đi không được đâu, Giang Lộ à.