Chương 37

Đoạn Phong lớn hơn hắn vài tuổi, lại là người vô cùng phong nhã. Thế nên, Đoạn Phong gần như đoán được Khương Tuần đã đùa giỡn tình cảm của Giang Lộ như thế nào, chỉ là không tiện nói thẳng ra mà thôi.

Giữa không gian tĩnh mịch, Giang Lộ ngẩng mặt lên.

Gương mặt hắn trắng bệch như tuyết, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ cố chấp: "Khi nghe lén chúng ta tranh cãi, nàng đã có phản ứng gì?"

Tiểu Giáp cúi đầu: "Vẻ mặt của A Ninh cô nương lúc đó rất kỳ lạ..."

Đoạn Phong: "Nhị lang..."

Giang Lộ lạnh giọng: "Để hắn nói hết!"

Tiểu Giáp run rẩy nói hết, Đoạn Phong không đành lòng nghe tiếp, còn Giang Lộ thì ném lá thư xuống đất, sải bước đi thẳng ra ngoài.

Tiểu Giáp và Đoạn Phong vội đuổi theo, chỉ thấy Giang Lộ đi thẳng đến cửa lều của Khương Tuần.

Đến khi Đoạn Phong thở hổn hển đuổi kịp, thì thấy Giang Lộ vẫn chưa vào tìm Khương Tuần. Một người lính cho biết:

"Sau giờ ngọ, Khương nương tử đã cho xe rời khỏi doanh trại rồi ạ. Khương nương tử không muốn làm phiền người khác, đến cả Chỉ huy sứ mà người cũng không báo một tiếng..."

Giang Lộ khẽ nhếch môi.

Hắn cụp mắt xuống.

Nàng không muốn làm phiền người khác ư?

Không, nàng là không dám "làm phiền" hắn.

Nhưng mà—

Giang Lộ trầm giọng: "Chuyện này, không kết thúc dễ dàng như vậy đâu."

Nói rồi, hắn đột ngột xoay người bước đi, nhanh đến mức người phía sau khó lòng đuổi kịp.

-

Đến khi trời sáng, xe ngựa đã ra khỏi rừng núi, đến được một vùng đồng bằng rộng lớn.

Đi thêm một lát nữa là có thể hội hợp với Thái tử rồi.

Phu xe đang đánh xe ở bên ngoài, bánh xe lộc cộc lăn trên đường. Giữa không gian tĩnh lặng, đột nhiên có một con chim bay vụt ra khiến ngựa hoảng sợ. Trong lúc hoảng loạn, người phu xe đã đánh xe ngựa chệch khỏi con đường chính, càng đi càng xa.

Ở trong xe, Khương Tuần đang mơ màng thì bị tiếng động làm cho tỉnh giấc. Nàng nghe thấy tiếng la hét hỗn loạn bên ngoài, kèm theo đó là vài tiếng "rầm" mạnh. Nàng vẫn giữ bình tĩnh, cho đến khi xe ngựa từ từ dừng hẳn, nàng vẫn ngồi yên tại chỗ.

Khương Tuần: "Linh Lung?"

Không một tiếng trả lời.

Nàng lại gọi tên phu xe và thị vệ, nhưng vẫn không một ai đáp lại.

Khương Tuần siết chặt con dao găm trong tay áo, ngay khi nàng định cúi người bước ra thì rèm xe đột ngột bị vén lên, một luồng gió lạnh cùng ánh nắng ban mai ùa vào.

Cùng với đó là một bóng người lướt nhanh như chớp vào trong xe, rồi đóng sập cửa lại.

Khương Tuần ngẩng mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của Giang Lộ.

-

Giang Lộ nhìn nàng chằm chằm.

Trong đầu hắn vang vọng lại lời của Tiểu Giáp.

Lời nói của Tiểu Giáp và lá thư của cha khiến cảnh tượng năm xưa như tái hiện lại trước mắt, tựa như hắn đang nhìn thấy người con gái với vẻ mặt kỳ lạ sau khi nghe lén cuộc cãi vã ngày ấy—

"Nó chưa bao giờ muốn cùng con chịu cảnh nghèo hèn.

Con nguyện ý vứt bỏ Vương phủ Nam Khang, chỉ để được ở bên nó. Đó là tấm chân tình của con, chứ không phải của nó.

Nếu con không phải là Tiểu Thế tử của Nam Khang Vương, nếu con không có quyền thế, không có gia thế, thì tại sao nó lại muốn sống trọn đời bên con? A Lộ, con đừng ngây thơ như vậy—

Đối với A Ninh mà nói, chân tình là thứ vô dụng nhất trên đời này.

Nó sẽ không rung động trước một người không còn là Thế tử của Nam Khang Vương đâu."

-

Lúc này, trên xe ngựa, lưỡi dao găm trong tay Giang Lộ đã kề sát vào cổ của Khương Tuần.

Khương Tuần: "Cả gan."

Giang Lộ cúi mặt: "Ai cả gan bằng nàng?"

Bên ngoài xe ngựa tĩnh lặng như tờ. Khương Tuần bị ép sát vào vách xe, buộc phải ngẩng đầu lên.

Giang Lộ nhận ra, dẫu cho đang ở trong khoảnh khắc nguy hiểm bị dao găm uy hϊếp, nàng vẫn cứ thản nhiên và lạnh lùng.

Dải lụa thắt hờ lấy chiếc váy dài, mái tóc mây của mỹ nhân được búi lỏng, còn những dải tua rua trên chiếc mũ ngọc thì khẽ lay động trước vầng trán. Ánh sáng và bóng tối đan xen, soi chiếu lên đôi mày ngài và cặp mắt đen nhánh, tôn lên dung mạo rạng rỡ của nàng.

Khương Tuần cúi đầu, nhìn xuống lưỡi dao găm đang kề trên cổ mình, rồi lại ngước mắt lên, đối diện với cặp mày và ánh mắt tĩnh mịch, lạnh lẽo đến độ gần như đóng băng của Giang Lộ.

Ngay khoảnh khắc ấy, nàng liền hiểu ra lời nói dối vụng về của mình có lẽ đã bị vạch trần.

Thế nhưng, dạo gần đây khi ở bên Giang Lộ, nàng đã tìm lại được một chút tự tin mang ý trêu đùa rằng "chàng làm gì được ta chứ?". Kể cả khi lời nói dối bị phanh phui, chỉ cần lòng nàng cứng như sắt đá, không rung động, thì Giang Lộ có thể làm gì được nàng đây?

Nghĩ vậy, Khương Tuần bèn mỉm cười.

Nụ cười của nàng vừa như đang mỉm cười, lại vừa như đang khıêυ khí©h: "Thế tử đang làm gì vậy? Muốn gϊếŧ ta ư? Chàng thật sự dám sao?"

Giang Lộ cúi sát mặt xuống, đôi mắt đen như ngọc của hắn gắt gao nhìn nàng: "Xem ra nàng đã chuẩn bị sẵn rồi. Thư của cha ta đã đến, nàng không còn lời nào để nói, nên mới muốn bỏ trốn, có phải không? Nhưng chuyện này không thể qua đi dễ dàng như vậy được đâu — Khương nương tử, ta muốn biết sự thật về việc nàng giả chết năm đó."

Khương Tuần tỏ vẻ ngạc nhiên: "Chẳng lẽ cha chàng không nói cho chàng biết sao?"

Giang Lộ đáp: "Ta muốn chính miệng nàng thừa nhận."

Khương Tuần nói: "Chuyện đã qua rồi, giờ nhắc lại còn có ý nghĩa gì nữa?"

"Với ta thì có ý nghĩa."