Chương 35: Không thiên vị

Đoạn Phong biết vị tiểu thế tử này thanh cao đến mức người thường không thể sánh bằng, bản thân hắn cũng chỉ đang thăm dò giới hạn của tiểu thế tử mà thôi...

Suy cho cùng, nếu muốn điều tra rõ chuyện ở Lương Thành, tiểu thế tử sớm muộn gì cũng phải hy sinh một vài thứ.

Nếu đã phải hy sinh, vậy hy sinh vì Khương Tuần thì có sao đâu chứ?

...Tiếc là Giang Lộ không nghĩ như vậy.

Trong lúc Giang Lộ còn đang do dự, dưới gốc hòe cổ thụ bên cạnh thao trường, Linh Lung khẽ thở dài.

Linh Lung lấy làm lạ: "Sao thế tử lại sợ gặp nương tử như vậy chứ? Đêm đó, nương tử đã nói gì với ngài ấy vậy?"

Ánh mắt dò xét của Linh Lung dừng lại trên gương mặt Khương Tuần. Khương Tuần chỉ cúi đầu sửa lại vạt áo, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đường vân mây trăng thêu bằng chỉ vàng trên cổ tay áo.

Vốn dĩ nàng cũng không muốn qua lại nhiều với Giang Lộ.

Một người quá nghiêm túc, đối phó quả thực rất phiền phức.

Nhưng hắn lại lùi bước quyết liệt đến thế, thành ra nàng lại chiếm thế thượng phong.

Khương Tuần thong thả nói: "Tiểu thế tử bị lạnh rồi, chúng ta đi mang trà gừng cho hắn thôi."

Hai chủ tớ vừa đi được vài bước, phía trước đã có người chặn lại.

Người tới mặc y phục gọn gàng khoác áo choàng mỏng, hơi thở cũng hóa thành sương khói, đó là Trương Tịch.

Trương Tịch liếc nhìn Linh Lung.

Linh Lung hiểu ý lùi lại, tiện thể canh chừng xung quanh.

Trương Tịch liếc Khương Tuần: "Nàng không cần phải đi tìm Giang tiểu thế tử nữa đâu."

Khương Tuần nhướng mày: "Thế tử cầu xin huynh ư? Không thể nào."

Trương Tịch nói: "Thái tử điện hạ đến rồi."

Tóc mai bay loạn trước mặt, mí mắt Khương Tuần đột nhiên giật nảy. Ánh mắt nàng không còn vẻ thờ ơ như ban nãy nữa, mà trở nên lạnh như băng sương, lại ánh lên một tia sắc lẻm tựa lưỡi dao băng.

Đầy tính công kích.

Vẻ công kích đó lại càng khiến nàng thêm phần diễm lệ.

Khương Tuần im lặng một lúc lâu, rồi đột ngột bật cười một tiếng, một nụ cười đầy vẻ qua loa khách sáo.

Trương Tịch hạ giọng: "Ta đã bẩm báo với Điện hạ chuyện Khổng Ích bỏ mạng. Ta không nói là nàng, nhưng ngài ấy đã đoán ra là nàng ra tay. Tuần Tuần..."

Khương Tuần kiêu ngạo đáp: "Điện hạ sẽ không trách ta đâu."

Ánh mắt điềm tĩnh của Trương Tịch lướt trên gương mặt nàng trong giây lát, rồi hắn chậm rãi gật đầu: "Đúng vậy. Điện hạ không trách nàng. Ngài ấy nói nàng đã vất vả rồi, và muốn nàng đến gặp ngài. Tính ra, các người rời kinh thành cũng đã hơn một tháng, Thái tử điện hạ có lẽ là triệu nàng cùng về Đông Kinh."

Khương Tuần: "Ừm."

Khí chất sắc bén trên người nàng thu lại, một lần nữa trở về vẻ thờ ơ.

Nàng nói bằng một giọng vô cảm: "Được thôi. Lâu rồi không gặp Điện hạ, ta cũng rất nhớ hắn."

Nàng sải bước đi, vạt váy màu đỏ ánh vàng tựa như làn khói lượn.

Trương Tịch đi theo sau: "...Điện hạ cũng muốn gặp Giang tiểu thế tử. Nghe tin tiểu thế tử của Nam Khang Vương đến kinh thành để mừng thọ, Điện hạ rất vui lòng."

Khương Tuần liếc mắt nhìn Trương Tịch: "Huynh nói với ta chuyện này làm gì? Lẽ nào muốn ta đi cùng Giang thế tử sao, không thích hợp cho lắm đâu nhỉ?"

Trương Tịch im lặng.

Trong quân, vốn có một vài lời đồn đoán vô căn cứ về chuyện cũ giữa Khương Tuần và Giang Lộ. Nhưng những lời đồn đoán này, sau khi Khổng Ích chết, đã bị Trương Tịch nghiêm giọng dẹp tan. Thế nhưng, cũng khó nói rằng, nếu Thái tử điện hạ trông thấy Khương Tuần và Giang Lộ đi cùng nhau, liệu hắn có nảy sinh lòng nghi kỵ hay không.

Trương Tịch quan sát sắc mặt của Khương Tuần rồi nói: “Ta sẽ đưa nàng đi gặp Điện hạ, sau đó, ta sẽ đi cùng Thế tử.”

Khương Tuần lười biếng đáp: “Ừm.”

Trương Tịch đăm đăm nhìn bóng lưng nàng, tiễn nàng bước vào trong lều trại.

Ngay lúc tấm rèm nỉ được vén lên, Khương Tuần đột nhiên quay đầu lại, nhìn hắn ta nở một nụ cười: “Việc luyện binh của huynh cũng sắp kết thúc rồi nhỉ? Huynh hộ tống Thế tử về kinh, nhưng thực chất cũng là về kinh để chờ mệnh lệnh.”

Trương Tịch nhìn nàng chằm chằm.

Khương Tuần thong thả nói: “Không cần phải đề phòng ta như vậy. Ta chỉ muốn nói, nếu Điện hạ muốn cho người kết án, thì để bảo toàn cho cả ta và hắn, hắn hẳn sẽ phái huynh đi lục soát phủ đệ của Khổng Ích. Nếu sư huynh có tìm thấy thứ gì đó thú vị trong nhà Khổng Ích, ta cũng rất tò mò đấy.”

Trương Tịch lên tiếng: “Thứ nhất, ta không phải phán quan, chưa chắc đã là ta tra án; thứ hai, thứ thú vị mà nàng nói đến là gì; thứ ba, ta không bao giờ thiên vị tư tình.”

Như đã sớm biết hắn ta sẽ nói vậy, Khương Tuần đưa ngón tay gõ nhẹ lên cằm, ánh mắt lộ rõ vẻ chế giễu.

Nàng nghĩ đến những lời Khổng Ích đã dùng để uy hϊếp nàng trước lúc chết: “Ta có bằng chứng hai người các ngươi qua lại với nhau.”

Đương nhiên, nàng không tin một người lạnh lùng như mình lại có thể để lại bất kỳ sơ hở nào, nếu thật sự có, thì đó cũng chỉ có thể là do Giang Lộ để lại. Đó là rắc rối của Giang Lộ, cho dù có liên lụy đến nàng, nàng cũng sẽ phủi sạch không chút liên quan.

Chỉ là, nếu Giang Lộ cứ năm lần bảy lượt gây phiền phức cho nàng, nàng…

Sắc mặt Khương Tuần lạnh đi.

Nàng cười khẩy một tiếng: “Không có gì.”

Dứt lời, nàng liền vén rèm bỏ đi.

Trương Tịch vẫn đứng tại chỗ, lặng lẽ như tuyết, tĩnh mịch như đêm. Hắn yên lặng nhìn theo bóng lưng nàng một lúc lâu rồi mới rời đi.