Sau khi Khương Tuần vào lều của mình, nàng liền mở hết tất cả các rương hòm ra.
"Nương tử tìm gì vậy ạ?" Linh Lung đuổi theo vào, ở nơi chỉ có hai người, cuối cùng nàng ấy cũng không cần phải che giấu những thắc mắc của mình nữa. "Khổng Ích sao lại chết vậy ạ? Có phải là tiểu thế tử ra tay không? Chuyện này làm sao ăn nói với Điện hạ đây? Khổng Ích dù gì cũng là mệnh quan triều đình."
Khương Tuần lạnh lùng đáp: "Vốn dĩ đã là tội thần, lại còn dám hành thích Thái tử phi tương lai, ngông cuồng đến thế, không đáng chết sao?"
Linh Lung sững người, bởi nàng ấy biết Khương Tuần đã định tội cho Khổng Ích rồi.
Linh Lung vội bước theo Khương Tuần, phụ nàng tìm kiếm đồ đạc, rồi lại để ý thấy vệt nước mắt còn vương trên khóe mi nàng: "Nương tử, sao người lại khóc vậy ạ? Là... là do Thế tử làm người khóc sao?"
Khương Tuần đáp một cách bâng quơ: "Là do diễn kịch thôi."
Linh Lung: "A?"
Khóe môi Khương Tuần nhếch lên: "Tìm thấy rồi."
Linh Lung ghé đầu nhìn, thấy Khương Tuần đang dùng kéo rạch một chiếc áo bông, rồi từ trong lớp bông trắng muốt, lần lượt lấy ra từng bức thư một.
Những bức thư này, là do Khương Tuần trộm được từ phủ của Khổng Ích.
Đây là nhiệm vụ Thái tử giao cho nàng — Thái tử muốn hủy đi những bức thư qua lại giữa Khổng gia và hắn, để đề phòng sau khi Khổng gia sụp đổ, sẽ có kẻ vu oan giá họa, rước họa vào thân.
Ngôi vị trữ quân này của Thái tử vốn không vững chắc, nên dĩ nhiên hắn phải cẩn trọng hơn. Và với tư cách là Thái tử phi tương lai, nàng đương nhiên phải giúp hắn dẹp bỏ chướng ngại.
Khương Tuần đã từng nghĩ rằng, Khổng Ích sẽ đuổi theo để đòi lại thư. Nhưng nàng chưa bao giờ ngờ tới, chỉ vì mấy bức thư mà Khổng Ích lại ra tay gϊếŧ người, thậm chí đã mấy lần muốn tiễn nàng về Tây Thiên.
Dám nảy sinh sát tâm với Thái tử phi tương lai, đây không phải là chuyện mà người thường dám làm.
Một tên công tử ăn chơi trác táng như Khổng Ích, lấy đâu ra dũng khí đó?
Trừ phi, trong mấy bức thư này thật sự ẩn giấu một bí mật động trời.
Lúc này, Khương Tuần chỉ huy Linh Lung, cùng nhau bày những bức thư này lên mặt bàn.
Mỗi một bức thư đều đã được niêm phong bằng sáp, không thể trực tiếp mở ra xem. Ngón tay Khương Tuần khẽ lướt trên những lá thư, đôi mày dài hơi nhíu lại.
Nàng nhớ, trước khi chết, Khổng Ích hình như có nói mấy chữ — "A Lỗ quốc công chúa".
Mấy chữ đó có ý gì?
Còn nữa, Giang Lộ đã mấy lần giúp đỡ Khổng Ích, hẳn là có điều muốn cầu cạnh hắn ta. Bản thân Giang Lộ là người căm ghét cái ác như kẻ thù, vậy mà lúc đó lại cản nàng gϊếŧ Khổng Ích, lẽ nào có điểm yếu gì bị Khổng Ích nắm giữ?
...Cả Giang Lộ và Khổng Ích, nhất định đều đang che giấu những bí mật mà nàng tạm thời chưa biết.
Khương Tuần cụp mắt nhìn chằm chằm vào những lá thư, rồi đột nhiên hạ quyết tâm, vươn tay về phía chúng.
Nàng vừa giơ tay định xé mở lá thư đầu tiên.
Linh Lung lập tức kinh hãi, lao lên che lấy phong thư, giọng hoảng hốt vô cùng: "Nương tử, không được! Lỡ như trong thư có những nội dung không nên biết, rước họa sát thân vào người thì phải làm sao? Còn... còn nữa... nếu như Điện hạ phát hiện người đã đọc những lá thư này, thì phải làm thế nào ạ?"
Mi mắt Khương Tuần khẽ nhướng lên.
Linh Lung dùng ánh mắt cầu xin nhìn nàng.
Khương Tuần hơi cúi người về phía trước, gương mặt xinh đẹp ghé sát vào Linh Lung, dụ dỗ cô nha hoàn nhỏ: "Ta dạy cho em một đạo lý —
"Khi người khác muốn gϊếŧ em, em không chỉ phải phản kích, mà còn phải tìm cho ra nguyên nhân.
"Huống hồ, em thử đoán xem, Điện hạ có tin rằng, ta đã gặp Khổng Ích, đã cầm những lá thư này, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về nội dung của chúng không? Linh Lung ngoan, nếu em là Điện hạ, em có tin ta trong sạch không?"
Nàng chớp đôi mắt đen láy nhìn thị nữ.
Thị nữ như muốn khóc: "Nhưng Điện hạ sẽ tức giận ạ."
Khương Tuần đáp: "Chỉ cần ta có cách khiến hắn không giận ta, chẳng phải là được rồi sao?"
Dứt lời, Khương Tuần đột ngột giật lấy lá thư từ tay thị nữ, thản nhiên xé ra, rồi đọc thẳng.
Linh Lung chăm chú quan sát biểu cảm của Khương Tuần.
Đôi mày dài của Khương Tuần đột nhiên nhướng lên một cái.
Linh Lung lập tức căng thẳng: "...Có phải đã đọc được nội dung không nên biết rồi không ạ?"
Khương Tuần đáp: "Là phát hiện có một chữ viết sai. Khổng gia đúng là có không ít kẻ thất học mà."
Linh Lung cạn lời.