Chương 26: Điên cuồng

Bộ quân Đô chỉ huy sứ Trương Tịch, vóc người cao ráo, vô cùng tuấn tú, nhưng lại khá ít lời. Tuy hắn ở đây, nhưng rõ ràng là vì muốn khôn khéo giữ mình nên không muốn tham gia vào việc thẩm vấn Khổng Ích.

Nội dung thẩm vấn càng ít người biết càng tốt, Trương Tịch cho rút hết binh lính gần đó đi.

Trương Tịch chắp tay với Khương Tuần: "Khương nương tử nếu thẩm vấn có kết quả, cứ trực tiếp bẩm báo với Điện hạ là được."

Khương Tuần lạnh nhạt: "Ừm."

Nàng không thèm nhìn hắn một cái, Trương Tịch dường như đã quá quen, lặp lại những lời tương tự với Giang Lộ.

Giang Lộ hòa nhã: "Đa tạ."

Trương Tịch ngước mắt, nhìn Thế tử một cái.

Sau đó, ngoài tùy tùng, nơi này chỉ còn lại Giang Lộ và Khương Tuần.

Ánh mắt hai người không chạm nhau; mỗi người đi một bên, cùng tiến vào lều.

-

Đoạn Phong và Linh Lung không vào mà canh giữ ở bên ngoài. Mà trong lều, Khổng Ích đã được người ta tháo miếng vải nhét miệng, lạnh lùng nhìn hai người họ bước vào, vẫn cố gắng gượng.

Ban ngày, nơi này đã có thêm bàn ghế, rõ ràng là chuẩn bị cho hai vị khách quý.

Giang Lộ đi đến bên bàn, đang quan sát sự khác biệt của nơi này so với đêm qua, không ngờ Khương Tuần lại chậm rãi đi tới cách Khổng Ích ba bước chân.

Khổng Ích: "Tiện nhân!"

Khương Tuần mỉm cười.

Giang Lộ đang cau mày phía sau bỗng nghe một tiếng "chát" vang dội, hắn kinh ngạc nhìn sang – Khổng Ích bị một cái tát đến tóe máu miệng, ngây người ra, vẻ mặt cũng vô cùng kinh hãi.

Còn Khương Tuần thì cúi xuống, giữ chặt khuôn mặt sưng vù của Khổng Ích. Khương Tuần mặt không đổi sắc: "Chửi nữa đi."

Khổng Ích nhìn vào mắt Khương Tuần, ngọn lửa điên cuồng lạnh lẽo ẩn dưới mặt nước tĩnh lặng khiến hắn sợ hãi: "...Ngươi quyến rũ ta, trộm thư."

Khương Tuần: "Trong thư có nội dung gì mà khiến ngươi để tâm đến vậy?"

Khổng Ích không nói nữa.

Khương Tuần dịu giọng: "Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ cầu xin Thái tử thay ngươi."

Lời tương tự, Giang Lộ cũng từng nói.

Ánh mắt Khổng Ích không kìm được liếc về phía Giang Lộ, hắn thấy Giang Lộ đứng phía sau, thân hình bất động.

Giang Lộ nhìn chằm chằm bọn họ – nàng và Khổng Ích mặt kề rất sát, nếu không biết nàng đang thẩm vấn, còn tưởng là một đôi tình nhân đang thì thầm.

Ngón tay Giang Lộ chống trên ghế siết chặt, đột nhiên quay mặt đi.

Còn Khổng Ích thì hạ giọng: "Khương Tuần, cô vốn sẽ cầu xin cho ta."

Khương Tuần ngạc nhiên: "Tại sao ta phải cầu xin cho ngươi?"

Khổng Ích lại liếc nhìn vị Thế tử đang đứng thẳng người kia: "Ta có điểm yếu của cô – cô ngưỡng mộ Giang tiểu Thế tử, cấu kết với hắn, tình cũ nối lại. Nếu Thái tử biết, thì phải làm sao?"

Lông mi Giang Lộ run lên.

Hắn vô cùng bất ngờ. Nhưng khi lại nhìn thấy Khương Tuần và Khổng Ích thân mật kề sát, sắc mặt hắn nhất thời tái nhợt vô cùng, gân xanh trên cổ giật một cái. Hoàn toàn dựa vào gắng gượng, hắn lại quay mặt đi.

Khương Tuần cũng ngạc nhiên không hiểu sao Khổng Ích lại đưa ra kết luận như vậy.

Nàng hỏi: "Ngươi nói, Thái tử sẽ tin sao?"

Khổng Ích: "Ta có bằng chứng."

Hắn rất bình tĩnh: "Ngươi tha cho ta, ta cũng tha cho ngươi."

Khương Tuần trầm ngâm.

Trong đôi mắt đen thẳm của Khương Tuần, mặt nước tĩnh lặng gợn sóng, lung linh. Ở khoảng cách gần, hơi thở kề sát, gương mặt sáng ngời, yêu kiều đến thế.

Hơi thở của Khổng Ích trở nên nặng nề: Hắn chính là bị gương mặt này của nàng thu hút, mới trúng kế. Khương Tuần tuy xấu xa, nhưng lại xinh đẹp đến nhường này...

Khương Tuần quan sát vẻ mặt dần dần mê đắm của hắn, trên mặt thoáng hiện một nụ cười.

Khóe mắt nàng nhìn thấy Giang Lộ quay mặt đi, dường như vô cùng xấu hổ với tình cảnh này, muốn quay đầu bỏ đi.

Nàng ghé sát tai Khổng Ích: "Gϊếŧ ngươi rồi, sẽ không ai biết ta yêu Giang Lộ nữa."

Giang Lộ ngước mắt.

Khổng Ích trừng mắt.

Khương Tuần đột ngột rút một con dao nhỏ từ trong tay áo, đâm về phía Khổng Ích.

Khổng Ích hét lên một tiếng thảm thiết: "A—"

Con dao nhỏ vốn đâm vào cổ hắn, hắn hoảng loạn né tránh, Khương Tuần tay cầm dao nhỏ không đổi hướng, không giảm lực, đâm thẳng vào mắt hắn.

Hai hàng huyết lệ rỉ ra, Khổng Ích co giật, co quắp ngã xuống đất.

Khương Tuần lại giơ dao nhỏ lên.

Giang Lộ kinh hãi: "Khương Tuần!"

Dù hắn đã từng chứng kiến sự khác người của Khương Tuần, nhưng trong lúc tâm thần hoảng hốt, hắn cũng không thể ngờ được rằng rõ ràng là đang thẩm vấn, Khương Tuần lại đột nhiên ra tay gϊếŧ người.

Tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong câu "Ta yêu Giang Lộ" của Khương Tuần, người đã lao tới, giữ chặt Khương Tuần.

Khổng Ích có ích với hắn!

Khổng Ích không thể chết!

Khương Tuần sớm đã biết Giang Lộ chắc chắn sẽ không nỡ để người này chết, nhưng nàng lại muốn Khổng Ích chết. Giang Lộ níu lấy cánh tay nàng, nàng xoay cổ tay, con dao nhỏ bay ra, vật sắc nhọn đó từ tay phải chuyển sang tay trái.

Tốc độ cực nhanh.

Tay Giang Lộ lướt dọc theo cánh tay nàng, muốn ngăn cản sự điên cuồng của nàng.