Chương 25: Cùng thẩm vấn

Đêm đó, Khương Tuần chìm vào ác mộng.

Trong mơ, nàng lại biến thành "A Ninh" mười lăm tuổi.

Trong mơ, A Ninh đang ở Nam Khang Vương phủ, từ chỗ thị vệ thân cận của thế tử biết được, thế tử muốn nói với Nam Khang Vương chuyện cưới nàng.

Thị vệ mặt mày tươi cười: "Chúc mừng nhé, A Ninh cô nương."

Thị vệ nhìn người thị nữ đang giúp việc trong nhà bếp bằng ánh mắt thán phục: cô nhi, ốm yếu, da trắng; còn mang theo một người bạn ngốc nghếch cùng làm thị nữ.

Thế tử để ý đến nàng ở điểm nào?

Sắc đẹp ư?

Ừm – mày liễu mắt đào, mũi ngọc mặt hoa, răng trắng môi son, quả thực là một mỹ nhân hiếm có.

Lúc thị vệ đang suy nghĩ vẩn vơ, thấy A Ninh cắn môi: "Vương gia sao có thể đồng ý chứ? A Lộ không nên như vậy..."

Trong lòng A Ninh xoay chuyển đủ loại ý nghĩ, nhưng mặt mày lại đầy lo lắng. Trong mắt nàng dâng lên những gợn sóng lăn tăn, đã có ý muốn khóc.

Thị vệ lập tức hoảng hốt: "A Ninh cô nương, cô đừng khóc mà. Đây là chuyện tốt..."

A Ninh: "Nhưng thân thế ta cơ khổ, Vương gia sẽ tức giận. Ta lo cho A Lộ."

Thị vệ có chút bối rối, chợt thấy A Ninh ngẩng mặt lên, nhìn hắn ta đầy hy vọng: "Ngươi có thể đưa ta qua đó, lén nghe xem hai cha con họ nói thế nào được không?"

Thị vệ muốn từ chối.

Thiếu nữ xinh đẹp không đợi hắn ta trả lời, liền tỏ ra hoang mang và đau khổ như thể không còn cách nào khác: "Ta không nên làm phiền người khác... Nhưng ta lo cho A Lộ."

Nước mắt nàng rơi như châu, lòng thị vệ rối bời.

Đúng vậy, tiểu thế tử sao có thể không yêu A Ninh cô nương chứ? A Ninh cô nương thuần khiết như vậy, thiện lương như vậy, lại hết lòng yêu mến thế tử, còn sợ thế tử bị bắt nạt.

Thế là thị vệ đồng ý với A Ninh.

Quay lưng đi, lúc thị vệ còn đang cảm động trước tấm chân tình của A Ninh cô nương, nào biết trong mắt A Ninh lại hiện lên một nụ cười đắc ý.

Diễn kịch như ăn cơm.

Nói dối như uống nước.

Nàng làm một cách dễ dàng, là một "mỹ nhân xấu xa" bẩm sinh.

Nàng sắp sửa thu phục tiểu thế tử, trong lòng có vài phần hài lòng, đương nhiên cũng phải đảm bảo mọi việc thuận lợi.

Nam Khang Vương không phải là Giang Lộ dễ lừa. Nam Khang Vương không ưa nàng, nếu không cho thế tử cưới nàng, thế tử thật sự có khả năng chống lại cha mình sao?

Tiểu thế tử tốt đẹp, có thể vì nàng mà làm đến mức nào đây?

Liễu xanh rủ đất, nắng xuân ấm áp, đúng là một tháng ba đẹp trời.

Lúc đó, thị vệ vô cùng căng thẳng đi canh gác, A Ninh dựa vào cửa, áp tai vào cửa. Nàng nín thở, lắng nghe cuộc tranh cãi của hai cha con trong phòng...

-

"Nương tử, nương tử!"

Tiếng gọi của Linh Lung đánh thức Khương Tuần khỏi giấc mơ.

Ánh nắng ban mai vừa lên, trời đã sáng rõ, ánh nắng ấm áp chiếu vào trong lều. Mỹ nhân vừa tỉnh giấc vẫn còn chìm đắm trong giấc mơ, nàng xoa bóp chiếc cổ hơi đau mỏi, nghĩ về những câu chuyện đó, rồi từ từ cụp mắt xuống.

Linh Lung vụng về nói: "Nương tử, người không giận tiểu thế tử chứ? Tùy tùng của hắn, tên là Đoạn Phong, đã cố ý giải thích rồi. Tiểu thế tử không phải muốn gϊếŧ người, là thấy thích khách muốn gϊếŧ người, vội vàng đẩy người, đẩy nhầm..."

Thị nữ nói lắp bắp, vì chính mình cũng cảm thấy không có sức thuyết phục.

Ai ngờ Khương Tuần lại nhếch môi, thờ ơ nói: "Ta đương nhiên biết."

Linh Lung: "A?"

Khương Tuần không để ý đến sự kinh ngạc của Linh Lung, ngón tay nàng gõ nhẹ lên cổ, nghĩ về Giang Lộ: Đúng vậy, trước đó hắn cố ý.

Trong rừng đêm, hắn đẩy nàng về phía sau, về phía lưỡi đao của thích khách. Hắn không muốn gϊếŧ nàng, hắn nhìn thấy Trương Tịch, biết nàng sẽ không chết.

Hắn chỉ là không muốn cứu nàng.

Hừ!

"Nương tử." Linh Lung hầu hạ nàng đứng dậy: "Hôm nay làm gì ạ?"

Khương Tuần ngước mắt: "Đi thẩm vấn Khổng Ích chứ sao."

Linh Lung muốn nói lại thôi.

Khương Tuần dựa vào cột giường, ngón tay chậm rãi quấn một lọn tóc đen của mình: "Ta biết em đang nghĩ gì, Khổng Ích bây giờ đã đến đây, giao hắn ta bình an cho Thái tử, chúng ta có thể công thành thân thoái rồi, ta không cần phải xen vào chuyện người khác. Nhưng mà –

"Nguyên nhân Khổng Ích truy sát ta, ta vẫn chưa làm rõ."

Trong mắt nàng thoáng hiện sát khí: "Kẻ muốn chiếm tiện nghi của ta, còn chưa ra đời đâu."

... Nương tử thật có khí phách.

Nhưng mà—

Linh Lung nói nhỏ: "Em nghe Chỉ huy sứ nói, Giang Thế tử cũng muốn đi thẩm vấn Khổng Ích. Thế tử nói Khổng Ích ngộ thương hắn, hắn tuyệt đối không bỏ qua. Cách nói đó, quả thực cũng tương tự như cách nói của nương tử vậy."

Linh Lung liếc trộm Khương Tuần: "Người có dám cùng Thế tử thẩm vấn không?"

Khương Tuần sững người.

Mặt nàng hơi cứng lại.

Trước đó thừa nhận là "A Ninh", cũng là bất đắc dĩ. Theo cách ăn vạ ban đầu của nàng, đến địa bàn của Trương Tịch là nàng đã an toàn, tuyệt đối không thể nào còn dây dưa gì với Giang Lộ nữa.

Thế nhưng—

Khương Tuần nhìn sắc mặt Linh Lung, tiểu thị nữ này cố gắng kiềm chế vẻ mặt, nhưng trong mắt lại viết đầy dòng chữ "Hai người chắc chắn có rất nhiều chuyện quá khứ không thể nói ra phải không".

Tiểu thị nữ chớp chớp mắt: Người có phải không dám gặp Thế tử không?

Khương Tuần đột nhiên đứng dậy từ mép giường, vẻ hiên ngang không sợ hãi: "Ta có gì mà không dám."

-

Thế là, một canh giờ sau, trước cửa lều giam giữ Khổng Ích, đã đón hai vị khách quý.

Giang Lộ và Khương Tuần.

Tùy tùng của mỗi người, Đoạn Phong và Linh Lung, theo sau.