Chương 2

[Mỗi ngày, ký chủ cần chủ động vào giao diện hệ thống để điểm danh. Chỉ cần điểm danh, sẽ nhận được phần thưởng cơ bản.]

[Trước khi điểm danh, hệ thống sẽ tự động quét nhanh toàn bộ hành vi của ký chủ.]

[Nếu trong 24 giờ qua ký chủ có hành vi phạm pháp nghiêm trọng, hệ thống sẽ không cho phép điểm danh, đồng thời tự động hủy bỏ.]

Tuy là tận thế, nhưng Lục Dao cũng chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện gϊếŧ người, phóng hỏa hay cướp bóc...

Cũng coi như là rất hợp với hệ thống này rồi.

Lục Dao cảm thấy vô cùng hài lòng với “Hệ thống Văn Minh” mới thức tỉnh của mình.

[Những hành vi vi phạm quy định nhỏ sẽ bị ghi nhận và trừ điểm, nhưng vẫn có thể điểm danh, chỉ là phần thưởng sẽ bị cắt giảm.]

“Vi phạm nhỏ” là cái gì cơ?

Lục Dao có hơi thắc mắc, nhưng giờ cậu còn đang đắm chìm trong niềm vui vì có được hệ thống nên cũng chẳng nghĩ nhiều.

[Nếu điểm danh liên tục 7 ngày, 30 ngày, 100 ngày... sẽ được nhận thêm phần thưởng đặc biệt.]

Tuyệt vời! Quá đã rồi!

[Ký chủ cần hoàn thành các nhiệm vụ hệ thống giao theo ngày / tuần / tháng để nhận thêm phần thưởng.]

[Nhiệm vụ đều vô cùng đơn giản, có thể dễ dàng hoàn thành.]

Tuyệt! Perfect!

[Nhiệm vụ ngày hôm nay được công bố:]

[Trời ơi! Là một công dân gương mẫu, vậy mà cậu đã tự ý nghỉ việc một tháng mà không xin phép cấp trên!]

[Như vậy là không đúng rồi! Ít nhất cậu cũng nên báo nghỉ với lãnh đạo trực thuộc của mình chứ!]

[Nhiệm vụ lựa chọn một trong hai: Liên hệ với lãnh đạo trực thuộc để xin nghỉ hoặc đến công ty làm việc một ngày.]

...

“Được... được cái đầu nhà mi ấy!”

Lục Dao: “?”

Đây mà gọi là nhiệm vụ đơn giản à?

Đây là nhiệm vụ đơn giản á!

Hệ thống này có bị chập mạch không thế?

Tận thế rồi, còn đâu ra công ty? Còn đâu ra “lãnh đạo trực thuộc” nữa hả trời?

[Phát hiện ký chủ nghi ngờ tính hợp lý của nhiệm vụ.]

Giọng hệ thống vẫn nhẹ nhàng, vui vẻ như thể không hiểu “sinh tử” là gì.

[Nhiệm vụ được tạo ra dựa trên quan hệ xã hội và hợp đồng tinh thần trước đây của ký chủ.]

[Quét dữ liệu hoàn tất: Trước khi mạt thế xảy ra, ký chủ là nhân viên của Công ty TNHH Tiêu Thụ Thông Minh, lãnh đạo trực thuộc là Trưởng phòng Trương Thăng Vinh.]

“Giám đốc Trương...”

Trong đầu Lục Dao lập tức hiện lên hình ảnh Trương Thăng Vinh.

Một người đàn ông trung niên hói đầu, thích nấu canh kỷ tử, thỉnh thoảng lên mạng tán gẫu.

Khó nói là người tốt, nhưng cũng chẳng phải người xấu.