“Ai da! Trời ơi!”
“Xong đời rồi! Sắp đói chết mất thôi!”
Lục Dao lục tung cả căn phòng từ trên xuống dưới, cuối cùng xác nhận trong nhà quả thật không còn gì ăn được.
Hiện tại cậu chỉ còn hai lựa chọn.
Một là... lấy chút thịt trên người mình ăn tạm, coi như đang thực hành “trẻ mãi không già phiên bản mini”.
Hai là ra ngoài liều mạng gϊếŧ một con xác sống, rồi xem thử có thể tới cửa hàng tiện lợi ở đầu khu tìm chút gì ăn hay không.
Xét về độ an toàn, nên chọn phương án một.
Xét về lòng tự tôn, nên chọn phương án hai.
Đã tận thế được một tháng.
Suốt một tháng qua, Lục Dao vật lộn để sinh tồn, cẩn thận thu gom vật tư, tránh xa từng đàn xác sống...
Đến bây giờ, xác sống dưới lầu càng lúc càng đông, vật tư bên người lại càng lúc càng ít.
Đúng vậy, Lục Dao không thể không thừa nhận: Cậu sắp chịu hết nổi rồi.
Ngay lúc đó, trong đầu cậu vang lên một tiếng “Đinh”.
Một hệ thống chậm rãi, thong thả xuất hiện.
[Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt hệ thống!]
Giọng hệ thống không phải kiểu lạnh băng máy móc, mà là âm điệu trung tính, hoạt bát và có sức sống.
Âm thanh ấy như một tia sáng len vào trong cái thế giới tăm tối đầy xác sống này.
Đôi mắt của Lục Dao - người vốn đã nằm bẹp trên giường như xác sống - cũng lập tức sáng rực lên.
“Hệ thống? Tôi thức tỉnh hệ thống rồi?”
[Đúng vậy, ký chủ. Hệ thống của cậu tên là Hệ thống Tự Hạn Chế Cường Hóa Thân Thể và Tái Thiết Văn Minh Thời Mạt Thế.]
“?”
“Cái gì cơ? Văn minh văn miếc cái gì vậy?”
[Ký chủ có thể gọi tắt là Hệ thống Văn Minh.]
[Sau khi thí nghiệm, hệ thống xác nhận: văn minh, trật tự, đạo đức và pháp luật của thế giới này đã hoàn toàn sụp đổ.]
[Vì vậy, hệ thống này sẽ giúp bồi dưỡng ký chủ trở thành ngọn đèn soi sáng văn minh giữa thời mạt thế, làm gương mẫu cho thế giới, dùng hành động để dẫn dắt việc tái thiết nền văn minh nhân loại.]
“Ai da, nghe vậy thì hình như tôi phải cố gắng trở thành... thủ lĩnh của nhân loại rồi à?”
Đúng vậy, rõ ràng là một tháng sống chung với xác sống đã khiến tinh thần của Lục Dao hơi... lệch hướng.
[Ký chủ chỉ cần hoàn thành những nhiệm vụ cực kỳ đơn giản, là có thể mỗi ngày điểm danh để không ngừng trở nên mạnh hơn.]
“Vãi chưởng, vẫn là “nằm không điểm danh” lợi hại nhất!”
“Trước kia đọc tiểu thuyết, tôi còn thấy kiểu này quá hack, quá ảo diệu. Giờ đến lượt mình mới biết, nằm mà cũng mạnh lên được thật là tuyệt!”