Hoắc Dư xuất thân từ thế gia trăm năm, gia phong trong phủ trước nay cực kỳ nghiêm ngặt. Khi tiểu tư hầu hạ, từng cử chỉ đều rất nhẹ nhàng và gần như không phát ra tiếng động.
Tay sai tên là Tử Minh thoáng chần chừ rồi hạ giọng bẩm báo: "Chủ tử, bên lão trạch có truyền tin tới, nói hôm nay mời người trở về một chuyến."
Từ khi theo về triều đình, Hoàng thượng đã ban phủ đệ, Hoắc Dư liền dọn đến đây ở. Phủ cũ gọi là lão trạch, nhưng vẫn nằm trong thành Trường An, Hoắc Dư cũng thường xuyên hồi phủ, lão gia và phu nhân cũng không cảm thấy có gì khác biệt.
Trước kia, việc ăn ở sinh hoạt của Hoắc Dư đều do mấy tỳ nữ như Da^ʍ Bụt thu xếp. Vậy mà mấy ngày trước, chẳng hiểu vì sao, Hoắc Dư đột nhiên sai người đưa toàn bộ tỳ nữ trở về lão trạch.
Hiện tại trong phủ, ngoài bà tử trông cửa và trù tử thì chỉ còn lại toàn là tiểu tư, ngay cả một bóng nữ nhân cũng chẳng thấy, muốn lấy lòng hắn cũng chẳng có cơ hội.
Nếu nói mấy tỳ nữ kia phạm lỗi, thì chắc chắn không thể nào.
Bọn họ đều là người hầu của Hoắc gia do chính phu nhân dạy dỗ, theo hầu bên cạnh Hoắc Dư đã nhiều năm, làm việc đâu ra đấy, quy củ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Bởi thế, hành động này của hắn khiến không ít người sinh nghi.
Lão trạch đột nhiên sai người đến mời hắn trở về, ắt hẳn cũng có liên quan đến chuyện này.
Trong lòng Tử Minh cảm thấy bất an, lén liếc nhìn chủ tử của mình.
Nào ngờ chủ tử lại đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt thâm trầm đen như mực, bình tĩnh liếc nhìn người hắn. Tử Minh giật mình, lập tức cúi đầu, không dám nhìn thêm.
Hoắc Dư chỉ khẽ liếc hắn một cái rồi cúi đầu, thong dong lau khô nước đọng trên tay, dường như chẳng hề bận tâm.
Tử Minh thầm thở phào một hơi. Nói ra cũng lạ, dù có đối diện với lão gia, hắn cũng không đến mức căng thẳng như vậy, nhưng cứ đứng trước mặt Hoắc Dư, ngay cả thở mạnh hắn cũng không dám.
Khi Hoắc Dư lên đường trở về lão trạch, trong phủ trưởng Công chúa, Trần Viện cũng đang phân phó cho Phán Xuân: "Ngươi đi thăm dò thử xem, Hoắc Dư đang làm gì?"
Nữ tử nằm nghiêng trên giường, đôi mắt lim dim như không có tinh thần, vừa nhắc đến cái tên kia liền cảm thấy bực bội.
Phán Xuân cố nhịn cười bẩm báo: "Phán Thu vừa mới truyền tin về, nói rằng Hoắc đại nhân đã hồi phủ Quốc Công rồi."
Ánh mắt Trần Viện chợt sáng lên.
Đang là tháng năm, hoa đào ở hậu viện phủ trưởng Công chúa nở rộ nửa chừng, lay động theo gió, từng cánh hoa rơi xuống bệ cửa sổ. Nàng chống cằm, đầu ngón tay thảnh thơi gõ nhẹ lên song cửa, ánh nắng ấm áp phủ lên gương mặt nàng, đôi môi đỏ thắm, răng trắng như ngọc, rực rỡ như đóa phù dung, chỉ trong khoảnh khắc đã làm bừng sáng cả gian phòng.