“A...!”
Tiếng rên bật ra theo phản xạ khi cơ thể Triều Khanh bị ép sát xuống đệm, cảm nhận rõ rệt sự xâm nhập nóng bỏng, dày rộng của Yến Trầm...
Lần đầu tiên của hai người luôn rất khó khăn. Đóa hoa chật hẹp không thể kịp thời thích nghi với kích thước vượt xa sức chịu đựng của nó.
Yến Trầm chỉ có thể lợi dụng tác dụng của gel bôi trơn, như một dã thú không chút thương xót mà thâm nhập đến cùng.
Bên dưới cô co rút kịch liệt, theo bản năng kháng cự sự lấn chiếm dữ dội.
“Chặt quá, không di chuyển được.”
Yến Trầm luồn năm ngón tay xuyên qua mái tóc ngắn, vuốt ngược phần tóc mái rũ xuống lên.
Anh mở cúc, cởϊ áσ sơ mi ra để lộ thân trên trần trụi với cơ bắp hoàn hảo được duy trì nhờ tập luyện thường xuyên. Những khối cơ rắn chắc căng chặt dưới ánh sáng ấm áp.
Yến Trầm cúi người hôn cô. Những nụ hôn nhỏ vụn rơi trên môi cô. Triều Khanh trừng mắt, nghiêng đầu há miệng muốn cắn anh.
“Đúng là không biết điều...” Yến Trầm hừ cười, mạnh mẽ ưỡn hông. Hạ thân quấn quýt triền miên truyền đến lực ép cực lớn.
Anh đẩy sâu hơn, chậm rãi nghiền ép như muốn in dấu mình vào tận cùng cơ thể cô. Mỗi cú va chạm đều mang theo lực ép mạnh bạo, như muốn nghiền nát mọi phòng bị.
Triều Khanh há to miệng, hai mắt trắng dã, lưng thon ưỡn cong lên trên. Tiếng thét bị đè nén trong cổ họng. Yến Trầm nhân cơ hội luồn lưỡi mình vào.
Lưỡi nóng bỏng quét qua khoang miệng cô. Môi của họ ép chặt vào nhau. Đầu lưỡi anh thậm chí còn cố tình ác ý liếʍ quanh khoang miệng. Cho đến khi liếʍ đến cổ họng cô, anh nhẹ nhàng khuấy động, rồi lại rút ra khi cô có phản xạ buồn nôn.
Những nụ hôn không ngừng rơi trên cổ, xuống vai và đến trước ngực cô, để lại những vệt nước bọt lấp lánh ánh sáng.
Bàn tay anh nắm chặt hai con thỏ trắng mềm, các ngón tay xoa nắn hai hạt đậu đỏ, thủ pháp thuần thục dần dần đánh thức chúng. Đến khi chúng sưng to tươi tắn lại bị Yến Trầm dùng lưỡi cuốn lấy, nuốt vào miệng để xoa dịu.
Những cú hẩy hông dội lên không chút kiêng dè, từng đợt va chạm đầy sức nặng khiến vùng bụng rắn chắc của Yến Trầm khẽ co giật theo. Mỗi lần anh thúc vào, thân thể Triều Khanh lại run lên, như một nhạc cụ mỏng manh bị ép phải hòa theo giai điệu hỗn loạn của du͙© vọиɠ.
Ban đầu vốn chỉ là đau đớn và kháng cự. Nhưng chẳng biết từ khi nào, cơ thể cô bắt đầu nhanh chóng tiết ra mật dịch ngọt ngào để bảo vệ bản thân. Từng đợt ẩm nóng trào ra không kiểm soát, khiến nơi giao hợp càng thêm ướŧ áŧ. Tiếng va chạm dần chuyển thành chuỗi âm thanh lẹp nhẹp mờ ám.