Khi ngón tay chạm vào cửa hang, Triều Khanh nhận ra hành động tiếp theo của Yến Trầm. Cô theo phản xạ muốn khép hai chân lại.
"Cút!" Triều Khanh nhấc chân đau nhức lên đạp vào người anh.
Đôi chân mềm nhũn vô lực của cô đối với Yến Trầm mà nói chỉ là một động tác chậm chạp. Anh dễ dàng nắm lấy bắp chân của cô. Trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh rõ ràng, từng đốt ngón tay sắc nét.
Yến Trầm đối diện với ánh mắt đỏ hoe đầy hận thù và ghét bỏ của Triều Khanh. Mấy sợi tóc dính vào gò má ẩm ướt của cô. Đôi mắt long lanh chớp động, nước mắt lấm tấm.
Cô cắn môi, ngực phập phồng dữ dội. Nhũ thịt đầy đặn hơi rũ sang bên, hai đóa hồng mai lấp ló, trông vô cùng da^ʍ mỹ trong căn phòng mờ ảo.
Anh nhìn khuôn mặt đang khóc của cô, nụ cười trên khóe môi càng ngày càng sâu. Sự hưng phấn gần như tràn ra từ đôi mắt hẹp dài của anh. Linh hồn khô héo dường như được tưới tắm bởi nước mắt của cô, mọc ra những quả biếи ŧɦái.
Yến Trầm nghiêng đầu nhìn xuống đôi chân đang bị mình nắm chặt. Chúng thon dài và săn chắc, làn da trắng muốt mịn màng tỏa hương trong lòng bàn tay. Anh từ từ tiến lại gần, hé môi, nhẹ nhàng cắn vào mắt cá chân, hàm răng sắc bén nhảy múa trên da thịt.
Triều Khanh bị nhiệt độ truyền đến từ chân làm cho chấn động. Chiếc lưỡi ẩm ướt nóng bỏng liếʍ qua da thịt, từng chút từng chút lan tỏa khắp nơi.
Yến Trầm thậm chí còn liếc nhìn phản ứng của cô. Khi anh nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô, anh sẽ cười nhạt một tiếng, sau đó tiếp tục dùng môi bao bọc lấy từng đầu ngón chân nhỏ của cô, tỉ mỉ liếʍ láp từng ngón một.
Nụ hôn triền miên, làm loạn khắp nơi trên da thịt.
Hông của anh chạm vào nơi riêng tư của cô. Triều Khanh có thể cảm nhận được vật nam tính đó đã cương cứng từ lâu, đầu của nó nhẹ nhàng cọ xát vào cánh hoa mềm mại.
Nụ hôn từ chân cô kéo dài đến bắp chân. Yến Trầm kéo khóa quần, giải phóng ra hung khí khổng lồ. Nó đã phồng lên đến một kích thước đáng sợ, nặng trĩu nằm trên bụng Triều Khanh, nóng rực dán vào nhau.
Yến Trầm buông chân cô xuống. Ngón tay anh đặt trên bụng phẳng lì của cô ra dấu: "Em xem, cây hàng này của tôi có thể đâm đến đây này..."
Biết trước những gì sắp xảy ra dường như là không thể tránh khỏi, Triều Khanh lắc đầu, giọng run rẩy: "Không... Đừng mà... Xin anh... Đừng mà..."
Yến Trầm cúi người mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một lọ gel bôi trơn. Anh bóp chai, đổ chất lỏng trong suốt vào lòng bàn tay mình rồi nắm lấy người anh em bên dưới tuốt vài cái. Phần còn lại của chất bôi trơn được bôi hết vào cửa hang của cô, làm cho hai cánh hoa ướŧ áŧ bóng loáng.
"Em đó... Niên Cửu Dật đã bảo vệ em quá tốt rồi em có biết không?" Yến Trầm vỗ vỗ má cô: "Mọi thứ của em đều được anh ta sắp xếp đâu vào đấy. Sự cam chịu của em cộng thêm sự sắp đặt của anh ta... đã làm em hoàn toàn trở thành người vô dụng rồi!"
Nói xong, anh nâng hai chân Triều Khanh dang rộng ra. Đầu cây chày sắt to lớn đặt vào ngay miệng đóa hoa hồng hào, anh ưỡn hông thẳng lưng cắm vào.