Chương 6: Kẻ lừa dối

Triều Khanh bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Mái tóc dài bị ướt mưa rối tung, khuôn mặt trắng bệch như ma nữ. Cô vén tóc lên nhìn kỹ. Trên má phải còn in hằn một dấu tay đỏ chót.

Tuy đã mờ đi nhiều, nhưng nhìn tổng thể vẫn rất chật vật.

Chuyện không nên để Niên Cửu Dật phát hiện nhất đã bị anh ấy phát hiện rồi...

Thành phố Kinh Dũng rộng lớn như thế. Cha mẹ cô ở đây, anh trai cô cũng ở đây. Vậy mà khi lang thang trên đường, cô lại không biết nên đi đâu.

Người thân, bạn bè, người yêu... Tất cả đều đã không còn.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm. Triều Khanh ngẩng đầu, mặc cho nước từ vòi hoa sen xối xuống mặt.

Tắm rửa qua loa xong, cô mặc áo choàng tắm bước ra. Đúng lúc này có tiếng gõ cửa.

Cốc cốc cốc. Tiếng gõ chậm rãi và nặng nề.

Triều Khanh đầu váng mắt hoa đi mở cửa. Khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Yến Trầm hiện ra trước mắt. Thân hình cao lớn hơn cô cả một cái đầu như một ngọn núi sừng sững trước mặt.

Yến Trầm chống khuỷu tay lên khung cửa, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm. Hình như cô vừa tắm xong, mùi hương thoang thoảng bay tới, mang theo chút quyến rũ.

Anh từng nghe một giả thuyết thú vị về gen, nói rằng con người thực sự tồn tại pheromone. Khi bạn ngửi thấy pheromone đủ nồng độ của đối phương và cảm thấy dễ chịu, thì đó chính là người bạn đời định mệnh của bạn.

Yến Trầm ngửi thấy rồi. Là một mùi hương rất ngọt ngào.

Những giọt nước lăn dài trên mái tóc ướt của cô, chảy dọc theo xương quai xanh trắng nõn xuống vùng da thịt ẩn khuất. Đôi mắt mơ màng nhìn anh, đôi môi đã hồng hào trở lại mang theo vẻ quyến rũ.

Yết hầu Yến Trầm chuyển động. Anh bước tới gần, giọng nói trầm thấp: "Tôi quyết định rồi, hôm nay tôi phải làm kẻ lừa dối mới được..."

Thân hình người đàn ông tiến vào phòng. Cánh cửa bị anh trở tay đóng sầm lại. Tiếng khóa cửa vang lên trong màn đêm.

Triều Khanh bị ném lên giường.

Ánh đèn màu ấm áp tràn ngập căn phòng. Trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ chính có một bồn tắm lớn. Trên sàn trải một tấm thảm nhỏ màu trắng, trên đó là hình hai con thiên nga đan cổ vào nhau được trang trí bằng những cánh hoa hồng đỏ tươi tạo thành hình trái tim.

Ngay cả trên tấm ga trải giường trắng tinh bên dưới cũng có một hình trái tim.

Yến Trầm bật cười. Nhân viên khách sạn cũng thật là khéo.

Triều Khanh bị ném choáng váng. Sự mềm mại của chiếc nệm cũng làm cho cô không cách nào thoát ra được.

Cô không mặc nội y. Dây áo choàng tắm bị tuột lỏng, để lộ đôi chân thon dài. Da thịt bên trong bị ánh đèn chiếu sáng, cả vùng da trắng nõn trước ngực cũng phơi bày ra trước mắt.

Khi cô hoàn hồn lại thì thấy Yến Trầm đang nhìn chằm chằm vào mình. Đôi mắt phượng sâu thẳm chứa đầy tà khí và du͙© vọиɠ. Ánh mắt ngả ngớn lướt trên làn da trần trụi của cô.

Giống hệt bảy năm trước.

Nỗi sợ hãi dâng lên tột độ. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu.

Ngay khi cô định bỏ chạy thì Yến Trầm đã lao tới. Một tay anh giữ chặt hai cổ tay cô ấn mạnh lên trên đỉnh đầu. Thân hình to lớn như gấu ngồi lên hai chân đang giãy giụa của cô, khiến cô không thể cử động được.