Anh không có ham muốn chiếm hữu, không có du͙© vọиɠ với những người phụ nữ đó, càng không day dứt đến mức bất chấp thủ đoạn.
Triều Khanh thì khác. Anh rất muốn... rất muốn để sự sạch sẽ của cô cùng tồn tại với sự dơ bẩn của mình, hoàn toàn chiếm hữu cô cho riêng mình!
Yến Trầm cưỡng ép kéo Triều Khanh lên xe: "Có bản lĩnh thì em nhảy xe đi."
Triều Khanh khoanh tay rúc vào góc xe. Trong xe vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc lá. Cô rất ghét mùi thuốc lá, cũng như ghét Yến Trầm vậy.
Xe chạy rất êm, bên trong yên tĩnh đến đáng sợ.
Triều Khanh vừa bị ướt mưa, điều hòa lại bật thấp, cô lạnh đến run người. Yến Trầm liếc nhìn cô, rồi cởϊ áσ khoác âu phục đắp lên người cô.
Trong lúc lơ đãng anh chạm phải ánh mắt đẫm nước của Triều Khanh. Cô vội vàng quay đi. Yến Trầm cong môi cười, ánh mắt từ từ nhìn xuống đôi môi đỏ mọng đang run rẩy, ướŧ áŧ căng mọng. Cổ họng Yến Trầm khô khốc, anh nhìn chằm chằm một lúc lâu mới ngồi lại vị trí của mình.
Xe dừng lại dưới tòa nhà Quang Mậu. Đây là sản nghiệp do Yến Trầm đầu tư, thường được dùng để tiếp đón các nhân vật quốc tế.
Tòa nhà chọc trời sừng sững cao trăm thước, như thể có thể chạm tới các vì sao.
Yến Trầm đặt phòng ở tầng VIP cao nhất. Anh lôi kéo cô lên.
Triều Khanh hoàn toàn không thể thoát khỏi tay anh. Bàn tay anh rất to, giống như một cánh tay người máy chỉ biết tuân lệnh, đầy lạnh lùng và sức mạnh.
Cô khoác trên mình chiếc áo khoác rộng thùng thình. Yến Trầm cao lớn như một người khổng lồ. Triều Khanh chỉ có thể bị anh túm lôi đi. Những ánh mắt xung quanh tò mò đổ dồn về phía họ.
Giám đốc khách sạn đã nhận được thông báo từ trước, nhiệt tình đón tiếp: "Yến tổng, ngài đến rồi! Lâu lắm mới gặp ngài. Phòng đã được chuẩn bị sẵn sàng, vẫn như cũ ạ."
Vừa nói, ông ta vừa liếc nhìn Triều Khanh đứng sau Yến Trầm, ánh mắt dò xét khiến người ta khó chịu.
Triều Khanh cúi đầu, tóc rũ xuống. Dáng vẻ chật vật khiến người ta không khỏi suy diễn.
Yến Trầm mím môi, hơi nhíu mày. Ánh mắt lạnh nhạt của anh khiến vị giám đốc lập tức thu lại ánh nhìn, sợ hãi tránh đường.
Thang máy riêng đưa họ lên tầng cao nhất.
Triều Khanh nhìn mình trong gương thang máy. Chiếc áo của Yến Trầm khoác trên người khiến cô trông như trẻ con mặc trộm đồ người lớn. Cô đưa tay giữ lấy chiếc áo đang dần trượt xuống. Trên đó có mùi hormone nam tính, có lẽ rất nhanh cũng sẽ ám lên người cô.
Yến Trầm nhìn dáng vẻ cảnh giác rúc vào một góc của cô mà mỉm cười: "Sao em căng thẳng vậy? Tôi đâu có làm gì em."
"Bảy năm trước... tôi suýt bị anh cưỡиɠ ɧϊếp đấy thôi?"
Yến Trầm sững người, rồi bật cười: "Chờ tôi đưa em vào phòng rồi tôi sẽ đi, được chứ? Em tắm rửa cho thoải mái rồi suy nghĩ đi. Em có rất nhiều thời gian để nghĩ đấy, tôi đợi được."
Không khí lại chìm vào im lặng.
Đợi được? Đợi cái gì? Đợi cô cũng trở thành tình nhân của anh sao?
Triều Khanh bước vào phòng. Yến Trầm chỉ đứng ở cửa nhìn sơ qua cách bài trí. Thấy ánh mắt thận trọng của Triều Khanh giống như một con vật nhỏ mới bước vào thế giới loài người, anh bèn giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng rồi lùi lại hai bước: "Tôi đi trước đây."
Cánh cửa đóng lại.