Đêm mưa như trút nước. Mưa rơi lộp độp trên cửa kính xe. Những dòng nước nhỏ đọng lại trên kính liên tục trượt xuống. Mưa to đến mức làm mặt đất bắn lên màn sương mờ ảo, khiến người ta hiểu vì sao tiếng Anh lại dùng "Rain cats and dogs" để chỉ mưa như trút nước.
Yến Trầm hút thuốc. Làn khói mờ ảo che khuất đôi lông mày anh tuấn. Anh chống đầu nhìn ra ngoài. Một mảng ánh sáng trắng bị những hạt mưa xé thành những đốm sáng lốm đốm.
Khi màn sương mù dần tan đi. Những chú chim non run rẩy núp dưới tán lá vì mất "bố mẹ" che chở sẽ lộ ra vẻ đáng thương tội nghiệp.
Triều Khanh kéo vali, mặc chiếc áo ngắn tay màu vàng nhạt kiểu cũ. Cô ngồi xổm bên ngoài một cửa hàng đã đóng cửa.
Có lẽ vì ra ngoài vội vàng nên cô không mang theo ô, thế là bị cơn mưa bất chợt tạt vào mặt.
Mưa gió xiên xẹo. Trốn dưới mái hiên cũng không thể hoàn toàn tránh khỏi.
Mái tóc dài đến eo ướt sũng. Cô vùi đầu vào cánh tay và đầu gối, giống như một chú chó bị bỏ rơi. Trông thật đáng thương.
Dần dần, mưa cũng nhỏ bớt. Triều Khanh lau mặt, hoàn hồn sau khoảng thời gian đầu óc trống rỗng. Chân ngồi xổm hồi lâu có hơi tê dại, cô đang định đứng dậy thì vừa ngẩng lên đã thấy người đàn ông cao lớn che ô đứng trước mặt. Trong nháy mắt sấm chớp ầm ầm.
Ánh sáng trắng lóe lên trên khuôn mặt tuấn tú của Yến Trầm. Triều Khanh sợ hãi lùi lại, tim đập thình thịch.
Yến Trầm nghiêng ô về phía trước, che đi hạt mưa tạt vào người cô. Giọng điệu anh kéo dài, có phần quái gở: "Thật đáng thương, bị Niên Cửu Dật đuổi rồi à?"
Triều Khanh lau mặt, không nhìn anh. Đứng dậy đột ngột khiến cô hơi choáng váng, cả người lảo đảo.
Yến Trầm đưa tay đỡ lấy cô, cổ tay lạnh ngắt. Nước mưa phủ lên làn da mịn màng.
Nhiệt độ từ chỗ tiếp xúc da thịt khiến Triều Khanh nóng bừng. Cô rụt tay lại: "Sao anh biết tôi ở đây?"
"Triều Khanh, tìm em không khó. Tôi vẫn luôn dõi theo em."
Yến Trầm nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô. Mí mắt cô rủ xuống tạo thành bóng mi lay động, sạch sẽ đến mức khiến người ta khó chịu.
Giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô nhiều năm trước. Cũng là một trận mưa lớn như vậy. Anh đang ngồi trong xe buồn chán hút thuốc, liếc mắt một cái đã thấy cô gái che ô đang vuốt ve chú mèo mướp nhỏ ướt sũng đáng thương. Nụ cười trong sáng khiến anh vừa gặp đã yêu.
Mà Yến Trầm cũng từng nghĩ tới tại sao mình lại yêu Triều Khanh ngay từ cái nhìn đầu tiên?
Thực ra vô cùng đơn giản. Cô rất xinh đẹp. Vẻ đẹp trong sáng, vẻ đẹp thuần khiết toát ra từ nụ cười của cô tạo nên sự tương phản và cùng tồn tại rõ ràng với sự dơ bẩn xung quanh.
Đúng vậy, chính là suy nghĩ ích kỷ như vậy.
Tình yêu ích kỷ thì không phải là tình yêu sao? Nhất thiết phải là vô tư, hào phóng mới gọi là tình yêu ư?
Cái gọi là "tình yêu đích thực" trong miệng con người nói cho cùng cũng chỉ là một hình thức "ích kỷ" khác để thỏa mãn bản thân, còn được khoác lên những lời lẽ cao cả để tô vẽ, che đậy.
Yến Trầm thừa nhận trước đây mình đã từng rung động với rất nhiều phụ nữ. Nhưng sự rung động đó là do bản năng nguyên thủy của tìиɧ ɖu͙© thúc đẩy, không hề tồn tại cái gọi là tình yêu.