Saeki thì đi thẳng vào vấn đề: "Tôi nghe Hayatsuru nói, kỹ thuật của anh rất tuyệt. Tuy rằng họ đánh giá anh không tốt, nhưng điều này đâu thể trách anh được đúng không? Có muốn thử với tôi không...? Tôi sẽ không đeo bám anh."
Ánh mắt cô ấy rất sáng. Yến Trầm đút hai tay vào túi đứng trước mặt cô ấy. Anh hơi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn xuống, môi mỏng mím lại rồi nhếch lên. Im lặng một lát rồi anh nhàn nhạt phun ra một chữ: "Được".
Kết cục, trăm sông đổ về một biển.
Yêu cầu của Saeki đối với anh ngày càng giống như một cặp tình nhân chính thức. Cô ấy thường công khai hoặc ngầm thăm dò. Những tâm tư của con gái lộ rõ.
Sau đó, vào ngày lễ tình nhân, cô ấy tự tay làm sô cô la, lấy danh nghĩa sô cô la định mệnh tặng cho anh.
Trước mặt mọi người, Yến Trầm không chút do dự từ chối: "Không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? ...Nếu em muốn như vậy thì tôi chỉ có thể tìm người khác."
Saeki cầm sô cô la run rẩy. Mái tóc nâu vàng cũng run theo. Những người xung quanh tò mò nhìn về phía này. Mặt cô ấy đỏ bừng, hai mắt rưng rưng.
Khi cái tát giáng xuống, phản ứng đầu tiên của Yến Trầm không phải là tức giận mà là đáng tiếc.
Cô ấy vừa khóc vừa hét lên: "Anh là đồ cặn bã! Chẳng lẽ anh chỉ muốn ngủ với em thôi sao? Hèn gì những cô gái kia đều nói anh như vậy! Trăng hoa lại không chịu trách nhiệm!"
Cô gái uất ức quay lưng bỏ chạy, để mặc Yến Trầm ở lại đối mặt với những lời chỉ trỏ của mọi người.
Anh nghĩ, xem đi. Bản chất con người là vậy đấy, ngoài ích kỷ ra vẫn chỉ là ích kỷ.
Đối với Yến Trầm, anh chỉ đơn thuần là hưởng thụ niềm vui từ tìиɧ ɖu͙© chứ không phải hưởng thụ tình yêu của đối phương hay mong muốn tình yêu của đối phương.
Vì vậy, anh gọi chung những chuyện này là "tìиɧ ɖu͙©", chứ không phải "tình yêu".
Nhưng con người là sinh vật hay thất hứa và được đằng chân lân đằng đầu. Thậm chí sau đó còn không thấy mình sai, lại đổ lỗi cho đối phương để giảm bớt cảm giác tội lỗi và sự sỉ nhục khi bị từ chối.
Khi về nước, bà Yến Phương hỏi anh: "Biết vì sao mẹ cho con đi Nhật không?"
Yến Trầm trả lời: "Đã biết."
Sự vô tình đến cùng cực sẽ khiến anh từ bỏ rất nhiều tình cảm vô nghĩa, trở nên tập trung hơn vào bản thân, khó bị ngoại cảnh quấy nhiễu.
Điều này càng được phát huy đến mức tối đa sau khi ông ngoại Yến qua đời.
Anh không quan tâm ai, chỉ quan tâm đến bản thân. Quan tâm làm thế nào để tất cả những gì mình khao khát đều nằm gọn trong lòng bàn tay.
Ngoại trừ Triều Khanh.
Người phụ nữ khiến anh vừa yêu vừa hận.
Anh muốn, cần, và nhất định phải có được Triều Khanh!