Triều Khanh cúi đầu, hít mũi một cái, trả lời bằng giọng nói bình tĩnh nhất của mình: "Tôi không sao, tôi đang tắm."
"Hình như trước đó tôi có nhìn thấy Yến tổng đi vào, anh ấy không có ở đây sao?"
Triều Khanh cố gắng hết sức để không hét lên. Hàm trên hàm dưới dùng sức đến mức thân thể đều run rẩy: "Tôi... Tôi không biết, có thể là có việc đi rồi. Có... chuyện gì không?"
"Không có gì, chỉ là đợi lát nữa bác sĩ La tới kiểm tra phòng, phải xác định cô có ở đó hay không. Vậy cô tắm trước đi, chúng tôi chờ cô tắm xong rồi đến."
Y tá đi ra đóng cửa phòng lại. Cô ấy vuốt vuốt tóc ngắn bên tai, thần sắc như thường mà đi về phía quầy y tá.
Bác sĩ La vừa cầm ống nghe đi ra: "Cô từ phòng cô Triều đi ra à? Cô ấy có ở đó không? Tôi muốn đi xem cô ấy."
Y tá giữ chặt bà, nhàn nhạt nói: "Tạm thời không cần đi thăm cô Triều đâu. Yến tổng đang ở bên trong. Vợ chồng son người ta nói chuyện yêu đương, chúng ta đi không tiện."
Bác sĩ La ngây người một lát, trong giây lát hiểu rõ trong lòng, gật đầu nở nụ cười: "Được, vậy lát nữa lại đi."
Y tá vừa rời khỏi, trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng nước chảy rì rào và hơi thở hỗn loạn của hai người.
Yến Trầm ôm Triều Khanh đến bồn rửa tay. Mông chạm vào sự lạnh lẽo khiến Triều Khanh rụt người lại.
"Giữ chặt tay tôi." Yến Trầm ướt đẫm, chiếc áo sơ mi đen bó sát cơ ngực để lộ thân hình vạm vỡ. Nước nhỏ giọt dọc theo đường nét cơ thể, lướt qua xương quai hàm sắc sảo, chảy xuống từ yết hầu đang phập phồng.
Hai chân của Triều Khanh bị kéo rộng, tạo thành hình chữ M. Hình dáng cơ thể trần trụi phơi bày trước ánh nhìn nóng bỏng.
Mặt Triều Khanh đỏ bừng, đùi hơi run rẩy. Những cánh hoa đỏ thắm tỏa hương thơm ngát. Yến Trầm nhìn mê mẩn, đưa hai ngón tay vuốt ve, mở lối vào thế giới mỏng manh đang khép kín.
"Ưʍ... A a..."
Nghe tiếng rêи ɾỉ nỉ non của Triều Khanh, Yến Trầm cười cúi đầu hôn lên mặt, môi cô, rồi cởi nốt bộ quần áo vướng víu trên người cô.
Đôi môi mỏng của Yến Trầm lướt dọc từ cằm xuống đến ngực Triều Khanh. Khuôn mặt và cơ thể cô đều ửng màu hồng nhạt, trông vô cùng quyến rũ.
Khi anh tiến vào Triều Khanh bị căng đến mức khẽ thét lên, bụng dưới co giật. Nước trái cây ngọt ngào trào ra, theo chuyển động anh phát ra âm thanh nhớp nháp và vang dội.
Yến Trầm say mê khẽ hôn lên mặt cô, nhìn khuôn mặt cô nhíu mày mê loạn, miệng không ngừng rêи ɾỉ đầy gợi cảm. Đôi chân cô vô thức quấn lấy eo anh, khiến anh không kìm được muốn vào sâu hơn, nhanh hơn.
"Bên trong thật sự rất ướt, đúng không? Triều Khanh? Em cảm thấy không? Nước bên trong sắp nhấn chìm tôi rồi." Yến Trầm nhìn cô. Đôi môi cô bị anh cắn đến đỏ và sưng, hơi hé mở, thỉnh thoảng lại để lộ đầu lưỡi nhỏ xinh mỗi khi anh thúc sâu, trông thật gợϊ ȶìиᏂ.
"A ha... Ưm a a..." Triều Khanh nhíu mày, vẻ mặt đau khổ nhưng lại phát ra âm thanh sung sướиɠ.
Yến Trầm đưa ngón tay sâu vào khoang miệng ẩm ướt của cô, kẹp lấy cái lưỡi đang đong đưa. Ngón tay chậm rãi và nhẹ nhàng trượt, móc lấy lưỡi rồi kéo ra.
Đột nhiên, Triều Khanh cắn lấy ngón tay anh, dùng sức cắm răng vào da anh.
Cảm giác đau đớn từ ngón tay truyền đến dữ dội. Yến Trầm khẽ nhíu mày, phần lớn du͙© vọиɠ trên đỉnh đầu tan biến.