Chương 19: Mờ ám vô sỉ

Triều Khanh mặc áo sơ mi sọc rộng thùng thình. Khoảng cách giữa các cúc áo lớn. Tay Yến Trầm từ trong đó luồn vào, chạm vào làn da trên bụng nhỏ cô.

"Mau buông ra! Tôi phải tắm rồi!" Triều Khanh không thể nào gỡ tay anh ra.

"Không sao, tôi có thể giúp em tắm."

Yến Trầm ôm eo cô đi vào buồng tắm. Anh mở chốt. Nước phun ra từ vòi sen trong nháy mắt làm hai người đều ướt sũng.

Cô không mặc đồ lót. Yến Trầm không hề gặp trở ngại nắm lấy một khối mềm mại xoa bóp. Thân thể ướt đẫm trước sau dán chặt vào nhau.

Triều Khanh chống hai tay lên vách tường. Vành tai cảm nhận khoang miệng anh ấm áp bao bọc cùng vật thể mềm mại liếʍ láp, hơi nóng phun ra đều lay động du͙© vọиɠ.

Đầu ngón tay an ủi vuốt ve hạt châu, trêu cho nó cương cứng sưng to như nở hoa trong lòng bàn tay anh. Động tác dịu dàng mang đến từng chút vui sướиɠ, khiến Triều Khanh không nhịn được rêи ɾỉ.

Tay còn lại của Yến Trầm vuốt dọc theo eo xuống dưới, giống như lông ngỗng phe phẩy, xoay xuống ở điểm xương chậu, chạm vào đào nguyên dưới thân.

Cho dù Triều Khanh kẹp chặt hai chân cũng không thể ngăn cản Yến Trầm xâm nhập. Năm ngón tay thâm nhập vào bên trong đùi non, bao trùm toàn bộ nơi riêng tư.

Ngón giữa dọc theo khe hở khép kín quẹt lên quẹt xuống vài cái rồi tách cánh hoa ra, để lộ nụ hoa ẩm ướt.

"Em ướt rồi?" Yến Trầm cười, ngữ điệu nghi hoặc cố ý kéo dài, vừa trầm thấp, lại mập mờ dễ nghe.

"Chỉ là phản ứng sinh lý mà thôi." Triều Khanh lạnh lùng trả lời.

Đầu ngón tay tìm được lối vào trong khe sâu đó. Xương ngón tay cứng rắn chợt cắm vào, Triều Khanh lập tức không nhịn được rêи ɾỉ.

Ngón tay anh như mang theo lửa, chạm đến đâu là nơi đó nóng rực lên. Từng lớp cơ mềm mẫn cảm co lại, bám lấy đầu ngón tay anh như muốn giữ chặt.

Yến Trầm chỉ tùy ý rút ra vài cái đã vô cùng thông thuận: "Nước đều chảy đến lòng bàn tay tôi rồi. Chỉ mới một ngón tay đã ăn vui vẻ như vậy. Em có muốn ăn thêm thứ to hơn nữa không?"

"Tôi nói không cần anh sẽ không đến sao?"

"Đương nhiên không."

Yến Trầm cởϊ qυầи của cô, để lộ cái mông trắng mịn săn chắc. Anh vỗ vài cái, mông thịt vui sướиɠ rung động. Thấy tai cô đỏ bừng, bên dưới ngậm càng chặt, trong đáy mắt anh hiện lên một tia ánh sáng trêu chọc.

Yến Trầm không vội. Anh áp sát người tới, nơi cương cứng bị giam hãm trong lớp vải ướt dán sát vào cô, nóng bỏng như nung lửa.

Triều Khanh giãy dụa: "Đừng... Đừng mà!"

Đúng lúc này, giọng của y tá từ bên ngoài truyền đến: "Cô Triều, cô đang tắm trong đó sao?"

Tiếng vòi sen che đậy rất nhiều sự mờ ám vô sỉ.

Triều Khanh cắn răng, sợ hãi tiếng rêи ɾỉ tràn ra khỏi miệng sẽ làm lộ ra sự dâʍ ɭσạи. Nhưng Yến Trầm không hề sợ chút nào, ngược lại càng thêm hưng phấn. Triều Khanh thậm chí có thể cảm nhận được nơi nóng bỏng của anh đang gào thét nhúc nhích.

"Nói mau đi. Cửa phòng tắm không khóa. Lỡ như y tá lo em ngất xỉu mở cửa đi vào, thì cô ta sẽ phải nhìn thấy cảnh hai chúng ta ân ái đấy." Yến Trầm nói khẽ bên tai cô, trong giọng nói còn cất giấu sự mong đợi.

Tên biếи ŧɦái chết tiệt này!