Triều Khanh ở bệnh viện Nhân Hòa hai ngày. Trong hai ngày này cô muốn ra ngoài đi dạo đều sẽ có người đi theo. Mấy người mặc thường phục tản ra đi theo phía sau cô, cứ như cô là nhân vật lớn nào đó.
Yến Trầm không phải lúc nào cũng ở đó. Anh chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi người phụ trách: "Cô ấy thế nào rồi?"
"Cô Triều đang tản bộ."
"Phạm vi thì sao?"
"Mỗi ngày đi một chút, sẽ đi hết toàn bộ bệnh viện."
Vì bệnh viện Nhân Hòa là bệnh viện tư nhân nên có rất nhiều cây xanh bao phủ, còn có đường chạy chuyên dụng để đi dạo và tập thể dục, cùng với lối đi bộ chuyên dụng dọc theo vịnh nước cạn.
Yến Trầm im lặng một lúc, ngón tay gõ lên bàn: "Cô ấy thích giở trò thông minh. Các anh không cần canh chừng quá chặt, như vậy cô ấy sẽ có gánh nặng, không có lợi cho việc hồi phục bệnh tình."
"Vâng, Yến tổng."
Triều Khanh ngồi trên ghế ở lối đi nhỏ ven vịnh nước cạn một lúc. Cây dương liễu tựa vào bờ, rủ xuống hàng ngàn sợi tơ. Những cành cây dài mảnh mai nhẹ nhàng lay động trên mặt nước.
Dấu vết của trận mưa lớn đã hoàn toàn biến mất. Nhưng Triều Khanh cảm thấy trên người vẫn còn cảm giác vô lực khi bị nước mưa tạt xối vào người.
Cô đứng dậy trở về phòng. Yến Trầm sắp xếp cho cô phòng bệnh tư nhân cấp cao nhất. Qua cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy các tòa nhà cao tầng san sát ở thành phố Kinh Dũng. Bên dưới là đường chạy được bao phủ bởi cây xanh và mấy tòa nhà y học được đặt tên theo tên của những người sáng lập.
Buổi tối, Yến Trầm đến ăn cơm cùng cô.
Anh vẫn nói chuyện không kiêng nể gì. Triều Khanh cũng cố gắng hết sức để phớt lờ.
"Hôm nay tôi đã nói chuyện với bác sĩ La. Sức khỏe của em đã tốt lên khá nhiều. Vốn dĩ chỉ là một cơn cảm lạnh xoàng, chỉ cần ăn uống kỹ càng là được. Ngày mai xuất viện đi, về nhà từ từ bồi bổ." Yến Trầm cúi đầu vừa nói vừa cầm dao gọt táo cho cô.
Triều Khanh lấy quần áo muốn thay trong tủ ra: "Tôi không thích ăn táo."
"Vậy được, tôi cắt xoài cho em. Táo để tôi ăn."
Thật ra những chuyện nhỏ nhặt này anh vốn không cần làm. Dì tới chăm sóc cô mỗi ngày đều mang đến cho cô trái cây tươi, làm thành đĩa trái cây tinh xảo cho cô ăn.
Triều Khanh vào phòng tắm, đặt quần áo sang một bên. Cô chống hai tay lên hai bên mép bồn rửa mặt, nhìn khuôn mặt thanh tú của mình trong gương. Đường nét khuôn mặt thon gọn, sắc môi rất nhạt, không có chút huyết sắc nào.
Cô dùng nước vỗ vỗ mặt. Nhớ ra cửa phòng tắm còn chưa khóa trái, cô vừa định quay người đi khóa cửa thì tay nắm cửa đã xoay xuống, cửa bị đẩy ra. Khuôn mặt tuấn tú mỉm cười của Yến Trầm lộ ra.
Cảnh tượng này trong lòng Triều Khanh không khác gì hiệu ứng phim kinh dị. Cô sợ tới mức trở tay đỡ lấy bồn rửa tay: "Anh làm gì vậy? Tôi muốn tắm rồi, ra ngoài!"
Yến Trầm giơ hai tay dính đầy nước xoài nói: "Đừng căng thẳng mà, tôi vào rửa tay thôi."
Triều Khanh rũ mắt tránh ra.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên trong phòng tắm chật hẹp. Triều Khanh đưa lưng về phía anh.
Anh rửa rất chậm. Khi tiếng nước chảy cuối cùng cũng dừng lại, đôi tay ướt sũng kia đột nhiên vòng qua eo cô.
"Đề phòng tôi như đề phòng trộm, có cần thiết không?" Yến Trầm cúi đầu thì thầm bên tai cô.