Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tù Yêu

Chương 17: Tình nhân

« Chương TrướcChương Tiếp »
Triều Khanh nhìn lên TV. Trên đó đang chiếu bộ phim [Đại Minh Phong Hoa].

Nhân vật Hán Vương do Du Hạo Minh đóng có ý định tạo phản. Hán Vương nắm chặt vai Triệu Vương nói: "Tam đệ, nếu ta làm hoàng đế, ta sẽ cùng đệ chia sẻ thiên hạ!"

Hai người nhìn nhau, Triệu Vương cười, Hán Vương cũng cười theo. Cả hai từ từ ngã xuống đất. Tham vọng quyền lực hiện rõ trên mặt, như thể ngôi báu và thiên hạ đã nằm trong tầm tay.

Yến Trầm nhếch mép cười: "Lời của kẻ nắm quyền là không thể tin được. Năm xưa Chu Đệ tạo phản, để lôi kéo Chu Toàn cũng nói "Việc thành, chia đôi thiên hạ". Kết quả thì sao? Chia đôi thiên hạ ư? Hừ, năm Hồng Vũ thứ 24 được phong làm Ninh Vương, đến chết vẫn chỉ là Ninh Vương."

Triều Khanh an tĩnh xem, im lặng như biển.

Cô luôn phớt lờ anh như vậy, như thể hai người không cùng một thế giới. Dù ở cùng một không gian, dù cơ thể đã thân mật gần gũi ở cự ly âm thì cô vẫn luôn giữ khoảng cách với anh.

Một khoảng cách xa đến mức anh nhìn thấy được, chạm vào được, nhưng vĩnh viễn không thể nắm bắt được.

Khi Yến Trầm đến gần, trên người anh còn thoang thoảng mùi thuốc lá. Không nồng nặc, cũng không khó chịu như trong ký ức của Triều Khanh, nó hòa quyện với mùi hương nam tính đặc trưng, đầy sức hấp dẫn.

Nhưng Triều Khanh chỉ cảm thấy ghê tởm. Cô co người lại theo bản năng để tránh né sự gần gũi của anh.

Yến Trầm nghiêng đầu nhìn cô. Ánh mắt sâu thẳm dịu dàng như muốn nhấn chìm cô, giọng nói nhẹ nhàng từ tốn: "Triều Khanh, em có muốn làʍ t̠ìиɦ nhân của tôi không?"

Triều Khanh nghe vậy trừng mắt nhìn anh.

"Sao lại nhìn tôi như vậy. Dù sao thì em cũng đã từng làʍ t̠ìиɦ nhân của người khác rồi còn gì? Ngay cả anh trai ruột cũng không tha, vậy làʍ t̠ìиɦ nhân của tôi thì có sao?"

Trong lời nói của anh đột nhiên nhắc đến Triều Khoan. Nó giống như một cây kim đâm vào tim, khiến Triều Khanh đau nhói.

Yến Trầm lại tiếp tục nói: "Nếu em không thích danh phận tình nhân, thì tôi có thể tuyên bố em là bạn gái của tôi như Niên Cửu Dật vậy. Tôi cũng chưa từng nói với bên ngoài là mình có bạn gái, thế nào?"

Anh cảm thấy đây là ban ơn. Nhưng đối với Triều Khanh mà nói, loại ban ơn này chính là sỉ nhục.

Triều Khanh nghiến răng. Tiếng răng hàm mài vào nhau vang lên ken két trong đầu cô.

"Anh nằm mơ!"

Thấy cô tức giận, đôi mắt vốn đờ đẫn bỗng trở nên sinh động, Yến Trầm hài lòng ôm cô vào lòng.

Buổi chiều buồn ngủ, hai người từ ngồi xem đến nằm trên giường xem TV cùng nhau.

Nhiệt độ cơ thể và mùi hương của Triều Khanh quấn quýt trong lòng. Yến Trầm có chút buồn ngủ, nhưng bên tai lại truyền đến giọng nói của Triều Khanh: "Yến Trầm, anh đã có được thứ anh muốn rồi không phải sao? Phụ nữ như tôi, anh muốn bao nhiêu mà chẳng có. Thả tôi đi đi, cầu xin anh, thả tôi đi."

"Vẫn chưa có được."

Yến Trầm xoay người nhìn cô. Quần áo đen luôn rất hợp với anh, sợi tóc đen nhánh, đôi mắt sâu thẳm.

Anh nhìn cô. Dáng vẻ yếu ớt không chịu nổi kia, dường như ngay cả mở mắt ra cũng là một việc rất tốn sức. Đôi môi run rẩy. Trông cô như thể chỉ cần chạm nhẹ là có thể gãy.

Rõ ràng đã rất mệt mỏi, nhưng vì cảnh giác mà vẫn không dám ngủ.

Bàn tay to che lên mí mắt cô. Bóng tối lập tức bao trùm thế giới của cô, chỉ có thể nghe thấy những lời nói không rõ ràng truyền đến từ xa.

Anh nói: "Triều Khanh, tôi còn chưa có được em. Ngủ đi, nghỉ ngơi cho tốt đi."
« Chương TrướcChương Tiếp »