Y tá gọi bác sĩ đến. Bác sĩ là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi lăm mươi tuổi.
"Sốt đã giảm rồi. Cô Triều còn trẻ, không có vấn đề gì lớn, chỉ cần tăng cường dinh dưỡng là được. Cơ thể cô hơi gầy."
Triều Khanh liếc nhìn bảng tên của bà: "Bác sĩ La, nếu đã không sao rồi thì tôi có thể xuất viện được không?"
Bác sĩ La gỡ ống nghe, nói với giọng nhẹ nhàng: "Cô Triều, nếu bệnh nhân chưa khỏi mà muốn xuất viện thì chỉ cần ký giấy miễn trừ trách nhiệm cho bệnh viện là được. Nhưng cô Triều à, chúng tôi chỉ là những người nhỏ bé. Cấp trên nói sao thì chúng tôi làm vậy. Tôi ở thành phố Kinh Dũng này cũng chỉ là kiếm tiền nuôi gia đình thôi. Ai cũng vất vả cả. Mong cô đừng làm khó chúng tôi."
"Tôi hiểu rồi..."
Bác sĩ La mỉm cười: "Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt. Nếu thấy khó chịu thì bấm chuông."
Triều Khanh nằm xuống. Cơ thể đau nhức mệt mỏi lún sâu vào chiếc giường êm ái. Cô mở mắt nhìn trần nhà, rồi lại nhìn sang chai dịch truyền. Những giọt nước trong suốt rơi xuống, lặng lẽ chảy vào mạch máu của cô.
Con người là một sinh vật như vậy.
Khi du͙© vọиɠ nổi lên, lý trí sẽ trở nên yếu ớt, thậm chí cơ thể có thể trở thành nô ɭệ của du͙© vọиɠ, ngược lại cũng vậy.
Yến Trầm thì khác. Anh kiểm soát được cả lý trí lẫn du͙© vọиɠ. Bởi vì anh là một kẻ điên tỉnh táo. Anh biết mình đang làm gì, sẽ gặp phải điều gì, hậu quả có thể ra sao.
Nhiều người khi không biết rủi ro sẽ gây ra tổn thất lớn đến mức nào, hoặc dự đoán lợi nhuận thấp sẽ chọn cách né tránh và từ bỏ.
Yến Trầm không quan tâm. Dù biết rủi ro, anh cũng nhất định phải đạt được kết quả đó.
Dù tốt hay xấu.
Vì vậy, ở bên cạnh anh tuyệt đối không phải là điều tốt. Cô phải chạy trốn ngay lập tức!
Vừa nghĩ đến đây, Triều Khanh cố gắng ngồi dậy. Cơ thể này sau khi trải qua một đêm điên cuồng với Yến Trầm đã trở nên quá yếu ớt. Mới cử động thôi bên dưới đã thấy đau rát. Lại thêm cô chưa ăn uống gì nên người rất mệt mỏi.
Cô cắn răng ép mình ngồi dậy, vừa định rút kim truyền ở mu bàn tay thì nghe thấy tiếng nắm cửa xoay.
Yến Trầm mở cửa bước vào, đôi chân dài sải bước, trên tay cầm theo đồ ăn.
Thấy Triều Khanh đã tỉnh, Yến Trầm mỉm cười đi về phía cô. Giọng nói dịu dàng như đang đến thăm người yêu: "Em thấy sao rồi? Khỏe hơn chưa?"
Triều Khanh kéo chăn kín mít, co người lại, ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác.
Thấy cô không trả lời, Yến Trầm cũng không tức giận. Anh lấy chiếc bàn nhỏ bên giường đặt ở hai bên chân cô.
"Không để ý đến tôi cũng không sao. Em giận là đúng rồi, nhưng nên ăn thì vẫn phải ăn." Yến Trầm thản nhiên ngồi xuống bên giường, liếc nhìn chai dịch truyền. Nước vẫn đang nhỏ giọt.
Anh đưa tay nắm lấy cánh tay đang truyền của cô siết nhẹ: "Nếu không, dù muốn chạy cũng không có sức mà chạy, đúng không?"
Yến Trầm buông tay. Triều Khanh im lặng rũ mắt che giấu vẻ chột dạ. Cô nuốt nước bọt, lựa chọn ăn cơm.
Trong phòng yên tĩnh không tiếng động. Yến Trầm sợ cô buồn nên bật TV treo tường, rồi cởϊ áσ vest ngồi vào bàn làm việc. Anh cắm USB vào máy tính.
Triều Khanh lén nhìn anh. Cơ thể cao lớn tắm trong ánh nắng. Ánh sáng phủ lên mái tóc một lớp vàng óng, bờ vai rộng thẳng tắp, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
Khi cô ăn xong, Yến Trầm cũng vừa làm việc xong. Anh đứng dậy dọn dẹp.