Chương 15: Bệnh viện Nhân hòa

Thời điểm này thật đẹp, mặt trời lên đến đỉnh điểm, từng nhóm người in bóng trên tường.

Các cổ đông rất hài lòng với cuộc họp này của Yến Trầm và kế hoạch cho quý tới: "Yến tổng thật chu đáo. Chúng tôi rất yên tâm khi anh nắm giữ chi tiết."

"Biết vì sao thời xưa lại đề cao văn hóa Nho giáo không? Thiên địa quân thân sư và tam cương ngũ thường đều là tư tưởng chủ đạo của Nho gia. Vua là phép tắc của bề tôi, cha là phép tắc của con, chồng là phép tắc của vợ, cốt lõi đều là yêu cầu phục tùng tuyệt đối người thống trị. Đây là cách kiểm soát tư tưởng quần chúng, dùng để duy trì sự thống trị..." Yến Trầm nhàn nhạt nói.

Về văn phòng, Yến Trầm châm một điếu thuốc.

Anh đứng trước cửa sổ sát đất, ném áo vest lên ghế sofa rồi cởi hai cúc áo chỗ cổ tay áo. Tay áo được xắn lên đến khuỷu tay, để lộ đường nét cơ bắp rắn chắc, theo lực kéo mà gân xanh nổi lên.

Khói thuốc lượn lờ, lan tỏa trong không khí rồi tan biến. Yến Trầm đút một tay vào túi quần, dáng người cao thẳng như cây trúc. Anh nhìn xuống dưới tòa nhà cao tầng.

Những con đường uốn lượn, khu dân cư ngay ngắn. Dòng người như đàn kiến di chuyển theo lộ trình, tất cả đều phơi bày dưới ánh mặt trời.

Nhưng dù vậy, dưới ánh mặt trời vẫn có bóng tối cho lũ gián ẩn nấp.

Yến Trầm nhìn từ trên xuống. Cảm giác choáng váng khi ở trên cao khiến anh vừa thấy sợ hãi, vừa thấy thỏa mãn khi giẫm đạp tất cả dưới chân.

Môi mỏng ngậm điếu thuốc. Điện thoại rung lên. Yến Trầm lấy ra xem tin nhắn. Bên trong là ảnh chụp một số căn nhà.

Anh xem từng tấm một, kiểm tra thiết kế bên trong căn phòng theo yêu cầu của mình. Khóe mắt dần cong lên, anh nở nụ cười hài lòng.

Đúng lúc này, chuông điện thoại reo.

Anh nghe máy: "A lô."

"Chào Yến tổng, cô Triều đã tỉnh."

Triều Khanh tỉnh lại đã là buổi chiều. Cả người cô đau nhức, đầu vẫn còn choáng váng. Cổ họng khô rát như bị rót cát. Hai mắt chỉ hé mở được một khe nhỏ. Trong tầm nhìn có hạn cô thấy khung cảnh xung quanh tối tăm xa lạ, thậm chí mờ ảo như một giấc mơ.

Cửa phòng mở ra, một y tá mặc đồng phục trắng bước vào. Thấy Triều Khanh chớp mắt, y tá nở nụ cười tiêu chuẩn: "Cô Triều? Cô tỉnh rồi sao?"

Triều Khanh dần dần tỉnh táo.

Y tá kéo tấm rèm cửa màu nâu dày ra. Ánh sáng mạnh mẽ chiếu vào khiến mắt Triều Khanh cay xè. Cô theo bản năng nhắm mắt quay đầu sang hướng khác.

Y tá kiểm tra tình trạng và dịch truyền của cô. Triều Khanh dần thích nghi rồi mới quan sát xung quanh.

Căn phòng rất rộng, thiết kế thoáng đãng, bố cục rõ ràng, gam màu ấm áp. Trên tường treo TV, đối diện là ghế sofa, vách ngăn chia khu vực làm việc. Cạnh cửa sổ sát đất còn có một ban công nhỏ.

Triều Khanh thấy đau đầu, cố gắng ngồi dậy: "Đây là...?"

Y tá đỡ cô ngồi dậy, kê gối sau lưng: "Đây là bệnh viện Nhân Hòa."

Bệnh viện Nhân Hòa...

Triều Khanh nhớ ra, đây là bệnh viện tư nhân tốt nhất thành phố Kinh Dũng. Nó nằm ở khu vịnh nước cạn. Ở đây tiếp đón toàn những người nổi tiếng giàu có. Phòng bệnh được thiết kế theo tiêu chuẩn khách sạn năm sao. Trình độ y tế, đội ngũ, kỹ thuật, an ninh và bảo mật đều là hàng đầu.

Bệnh viện Nhân Hòa là bệnh viện gia tộc. Viện trưởng hiện tại là Yến Trấn Hiên, anh họ của Yến Trầm. Các bác sĩ ở đây một phần xuất thân từ Yến thị, một phần được Yến thị tài trợ.