Chương 14: Chưa từng làm ăn thua lỗ

Cao Lập Tín dừng bước, đi sang một bên. Anh ấy hơi nghiêng tai lắng nghe, nghe một lúc, lông mày dần dần nhíu lại.

Anh ấy sải bước đuổi kịp Yến Trầm, chần chờ nói: "Chủ tịch Yến, có một nhà đầu tư chứng khoán đang ở dưới lầu. Người đó nói chúng ta thao túng cổ phiếu một cách ác ý, khiến anh ta thua lỗ tiền, nên giờ muốn lên tầng cao nhất của công ty nhảy xuống..."

Các cổ đông xung quanh vốn đang tươi cười lập tức thu liễm lại một chút.

Aắc mặt Yến Trầm không đổi. Anh nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, cũng không biết Triều Khanh bên kia thế nào rồi.

Anh hừ lạnh, nụ cười trào phúng từ khóe miệng lan ra: "Nói với tôi có ích gì? Liên hệ cảnh sát đến. Đến lúc thế này, những công chức như họ không thể ăn không ngồi rồi được, cũng nên lập chút công trạng rồi."

Giọng nói lạnh lùng truyền ra từ cổ họng anh, thông qua đôi môi mỏng để hình thành một mệnh lệnh rõ ràng.

Cao Lập Tín dừng một chút, tiếp tục nói: "Anh ta còn muốn chúng ta bồi thường."

Yến Trầm nhướng mày, quay đầu nhìn các cổ đông xung quanh giống như nghe được một câu chuyện cười. Đến nỗi các cổ đông cũng cười theo anh.

"Bồi thường?" Yến Trầm chậc lưỡi một cái, tay vuốt ve ống tay áo.

Con người mà, luôn rất nực cười. Thị trường chứng khoán chính là một canh bạc được khoác lên lớp vỏ hợp pháp. Nếu đã muốn tham gia thì phải chấp nhận rủi ro. Lứa người chơi trước kiếm được tiền rồi bán cổ phiếu rời đi. Lứa sau lại thấy sóng vẫn đang cao nên muốn kiếm lời một cách dễ dàng.

Cổ phiếu nào có thể cứ tăng mãi? Nói cho cùng vẫn là do lòng tham. Mà con người phải trả giá cho lòng tham của mình.

"Thông báo cho bộ phận quan hệ công chúng và các hãng truyền thông. Nên nói gì, không nên nói gì, đừng để ngày mai tôi lại thấy những tin tức linh tinh. Việc nhỏ này mà cũng không giải quyết được sao? Đừng việc gì cũng báo cáo với tôi."

"Vâng, Yến tổng."

Yến Trầm nói tiếp: "Bây giờ dồn toàn lực cho việc nghiên cứu công nghệ mới. Tôi đầu tư nhiều tiền và công sức như vậy, không phải để làm từ thiện."

"Về công nghệ lõi... Thái độ của bên Âu Mỹ..." Giám đốc bộ phận nghiên cứu nói với giọng ngập ngừng.

Nụ cười trong mắt Yến Trầm tắt ngấm: "Bọn họ chỉ biết vụ lợi, cũng chẳng phải ngày một ngày hai."

"Theo số liệu khảo sát thị trường, vẫn còn một bộ phận lớn có thái độ "không hiểu" và "không kỳ vọng"."

"Vậy thì tung tin tức ra để thu hút sự chú ý. Dùng ngôn từ khéo léo để kí©h thí©ɧ trí tò mò của công chúng. Truyền thông, quảng cáo, tin tức... từ TV cho đến báo chí, nhắm vào từng nhóm đối tượng khác nhau để tuyên truyền về lợi ích của họ. Gieo vào đầu họ ý nghĩ đó, nếu cần thiết thì đầu tư thêm một khoản. Dù sao chẳng ai làm việc mà không vì lợi ích cả. Mọi người à, nếu tôi không thể giúp mọi người kiếm tiền thì mọi người theo tôi làm gì?" Yến Trầm nghiêng người nhìn họ.

Cao Lập Tín cung kính cúi đầu.

Các cổ đông tự tin mỉm cười. Sự tự tin này bắt nguồn từ những thủ đoạn của Yến Trầm. Họ đi theo anh đã lâu, cho tới bây giờ chưa từng làm ăn thua lỗ.

"Yến tổng, anh không thể nào không kiếm ra tiền, nên giả thiết này không tồn tại." Một cổ đông nói.

Yến Trầm xoay người tiếp tục đi: "Vì vậy, lâu dần họ sẽ chấp nhận, giống như cổ phiếu vậy. Khi nó giảm xuống một mức nào đó sẽ câu được cá, vì họ nghĩ nó sẽ tăng lên. Ngày hôm sau lại giảm, những người cũ vẫn nghĩ nó sẽ tăng. Họ ôm tâm lý may mắn, nghĩ đã đến nước này rồi, rút lui thì thật sự lỗ, rồi lại thu hút thêm những người mới trở thành nhà đầu tư dài hạn. Còn về số liệu phân tích khảo sát thị trường, tối nay chỉnh lý rõ ràng rồi báo cáo cho tôi."

"Vâng."