Yến Trầm bị tiếng rêи ɾỉ khó chịu của cô đánh thức. Cô cuộn mình lại, cơ thể run rẩy trông có vẻ như rất lạnh. Nhưng da thịt trần trụi của hai người kề sát nhau lại đặc biệt nóng bỏng.
"Triều Khanh?" Yến Trầm khẽ cau mày. Anh sờ lên trán cô rồi lập tức xoay người xuống giường mặc áo choàng tắm, đi vào phòng tắm làm ướt khăn rồi đặt lên đầu cô.
Anh vừa điều chỉnh điều hòa trong phòng, ánh mắt lưu luyến trên mặt cô, vừa gọi điện thoại.
Chính lúc này Tiếu Nguyên Ý mới phải làm một kẻ xui xẻo như vậy.
Tối qua làm ca đêm, cô ấy đang thoải mái nằm trên giường chuẩn bị ngủ bù thì điện thoại đổ chuông liên hồi như chuông tử thần lúc nửa đêm.
Khi chạy đến tòa nhà Quang Mậu, cô ấy thậm chí còn không chải tóc, chỉ túm gọn rồi cột đại bằng một sợi dây chun nhỏ, sau đó vác một chiếc hộp nhỏ đi tới.
Cô ấy đối mặt với Yến Trầm trong phòng. Yến Trầm đứng trước giường, tóc tai bù xù, khuôn mặt ôn nhuận tỏa sáng như ngọc.
Nhìn là biết tối qua đã được "cho ăn no" rồi.
Tiếu Nguyên Ý đi tới sờ lên trán Triều Khanh. Nóng kinh người.
Cô ấy vẩy nhiệt kế, rút khăn giấy lau khô mồ hôi rồi mới nhét nhiệt kế vào nách Triều Khanh. Nhưng cả người Triều Khanh đang trong trạng thái thả lỏng.
Tiếu Nguyên Ý gọi Yến Trầm bên cạnh: "Bây giờ cô ấy không có ý thức, không kẹp được. Anh tới giúp một tay đi."
Yến Trầm nghe vậy nằm xuống giường, kéo thân thể mềm nhũn của Triều Khanh vào lòng mình. Bàn tay anh ấn lên cánh tay cô, kẹp chặt nhiệt kế.
"Trước đây cô ấy đã xảy ra chuyện gì? Anh có biết không?" Tiếu Nguyên Ý hỏi.
"Bị mắc mưa."
"Hôm qua thành phố Kinh Dũng có một trận mưa lớn đấy."
"Ừm, cô ấy bị xối như chó không nhà."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó đại chiến một trận với anh trên giường."
Tiếu Nguyên Ý sửng sốt, ngay sau đó lại không hề bất ngờ lắc đầu. Cô ấy dùng ngón giữa đẩy gọng kính: "Anh họ à, anh thật cầm thú."
Mặt Yến Trầm không biểu cảm: "Cảm ơn."
"Em không có khen anh." Tiếu Nguyên Ý thở dài. Cô ấy nhìn mặt Triều Khanh, càng nhìn càng thấy quen.
Nghi ngờ trong mắt Tiếu Nguyên Ý càng lớn. Trong đầu cô ấy hiện lên vô số hình ảnh. Trong khoảnh khắc đầu óc chợt lóe, cô ấy bắt được một hình ảnh rõ ràng.
Tiếu Nguyên Ý che miệng lại: "Khoan đã... Cô ấy... Cô ấy là Triều Khanh?! Cô ấy không phải bạn gái của Niên Cửu Dật sao?"
Trước đó khi Niên Cửu Dật đặc biệt thừa nhận Triều Khanh là bạn gái của mình, trong giới còn có không ít người trêu chọc nói cô là Lọ Lem phiên bản đời thực.
Mười phút sau, Yến Trầm rút nhiệt kế ra, xoay thân gậy thủy tinh. Vạch đỏ nhỏ bé bên trong thẳng tắp chỉ 39°C.
Phiền phức. Yến Trầm nghĩ.
"Bây giờ thì không phải." Anh nói, gương mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng: "Sau này cũng sẽ không phải nữa."
-
Khi đại hội cổ đông tạm thời kết thúc đã gần 12 giờ. Lúc từ đi ra khỏi phòng họp, Yến Trầm được nhiều người vây quanh.
Giày da sáng bóng giẫm trên sàn nhà trơn như gương. Ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào từ tấm kính trong suốt, mang lại sức sống huy hoàng cho toàn bộ hành lang.
Yến Trầm bước đi vững vàng. Anh nói với các cổ đông kỳ cựu bên cạnh về kế hoạch điều chỉnh sản phẩm nửa cuối năm.
Cao Lập Tín đi sau Yến Trầm, cầm tài liệu đã chuẩn bị cho cuộc họp cổ đông vừa rồi.
Một nữ nhân viên chạy đến. Cô ấy không dám trực tiếp tìm Yến Trầm, chỉ có thể vỗ vỗ cánh tay Cao Lập Tín: "Thư ký trưởng Cao, tôi có việc gấp muốn nói với anh..."