Chương 11: Cố chấp

“Buông tha em ư?” Yến Trầm giữ chặt tay cô, giọng điệu hung ác: “Đời này em đừng nghĩ nữa! Em cứ thành thật ở bên cạnh tôi đi, hửm? Mỗi ngày tôi đều sẽ yêu thương em...”

Nước mắt Triều Khanh rơi xuống. Cô cắn môi, mặt mày nhăn nhó đau khổ: “Yến Trầm! Anh là cầm thú! Đồ cặn bã! Tôi muốn báo cảnh sát! Anh sẽ chết không được tử tế... Ưm a...”

Triều Khanh cảm thấy bụng mình sắp bị chọc thủng. Sự xâm nhập cực hạn khiến cô có chút thiếu oxy nghẹt thở.

Yến Trầm thúc eo, sức mạnh cường tráng của người đàn ông ép chặt lấy cô.

Anh bóp cằm Triều Khanh, đầu gác lên vai cô, giọng điệu mờ mịt trầm thấp như thể truyền đến từ một thế giới khác: “Triều Khanh, em nhìn cho rõ đi. Bây giờ là đêm tối, cho dù loài người có phát minh ra đèn điện, khiến thế giới này ngay cả trong đêm tối cũng có thể rực rỡ ánh sáng. Thế nhưng cũng không thể nói dối là ban ngày.”

“Em trốn không thoát đâu... Đêm tối vĩnh viễn là đêm tối!”

-

Đêm khuya. Sau cuộc ái ân cuồng nhiệt đầu tiên, người phụ nữ mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.

Yến Trầm ôm lấy Triều Khanh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vai và cánh tay cô. Anh dùng lòng bàn tay cảm nhận nhiệt độ cơ thể, sự mịn màng của làn da cô, và cảm giác không chân thật như mơ khi cô cuối cùng cũng ở bên cạnh mình.

Anh nhìn vòng eo thon của cô, trong đầu hồi tưởng lại cảnh tượng không lâu trước đây đóa hoa mỏng manh của cô khó khăn phun ra nuốt vào bên dưới của anh. Ánh sáng lờ mờ lay động trên người cô, đường cong khi eo lưng cúi xuống thấp đó đẹp đẽ và mờ ảo như vầng trăng sáng trên bầu trời.

Anh luôn tự hỏi, tại sao mình lại cố chấp đến vậy? Chẳng lẽ những người phụ nữ khác không thể khiến anh bắn ra được sao? Không thể khiến anh đạt được cực khoái sao?

Giữa hai người thậm chí còn chưa từng nói chuyện tử tế với nhau câu nào. Lần đầu tiên gặp mặt chính thức cũng là tại một nơi bề ngoài hào nhoáng nhưng thực chất lại ẩn chứa sự dơ bẩn và dâʍ ɭσạи.

Lần đầu tiên tiếp xúc và va chạm là những lời lẽ cay độc và yếu tố bạo lực. Ấn tượng tiêu cực đã cắm rễ sâu trong lòng cô, đến mức không thể cứu vãn. Mỗi lần gặp mặt sau đó đều là đối đầu gay gắt, như thể đã trở thành chuyện thường ngày của cả hai.

Anh truy đuổi cô không ngừng, cô lại tránh né anh còn không kịp.

Thật sự cần phải cố chấp đến vậy sao?

Nhưng bây giờ, vầng trăng sáng trong trẻo ấy đã từ trên trời rơi xuống dưới thân anh. Cô bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay. Đôi cánh chưa kịp mọc đủ lông đã bị một trận mưa lớn làm ướt sũng, không thể bay lượn được nữa.

“Cuối cùng tôi cũng... có được người phụ nữ mà tôi hằng ao ước.”

Yến Trầm ôm chặt lấy cô, khóe miệng nở nụ cười. Anh nhắm mắt lại thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm Triều Khanh tỉnh lại nhưng không thể mở mắt ra được. Cô chỉ cảm thấy rất nóng, đầu óc choáng váng, thân thể cũng trở nên nặng nề.

Sau lưng như có một quả cầu lửa dán vào. Nóng đến mức cô khó chịu, cố gắng xê dịch thân thể muốn thoát ra. Nhưng bàn tay ở eo đã giam cầm hành động của cô, giữ chặt cô ở một khoảng không gian nhỏ hẹp.

Cứ như thể linh hồn cô bị chính mình giam cầm. Trong chín năm qua vẫn dậm chân tại chỗ, chưa từng thật sự nắm bắt được một cơ hội nào.

Sâu trong giấc ngủ bắt đầu dệt nên những giấc mơ.