Yến Trầm cúi đầu, cắn nhẹ lên hạt đậu đỏ săn cứng. Triều Khanh giật bắn người, cả cơ thể co rút như bị điện giật. Bên dưới vô thức siết chặt lại, khiến anh khẽ rên, môi bật ra một tiếng cười trầm khàn đầy thoả mãn.
“Miệng thì bảo không, mà lại kẹp tôi như muốn nuốt trọn thế này?” Anh thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm thấp mang đầy ác ý khıêυ khí©h.
Bàn tay anh đặt lên bụng cô, ấn nhẹ xuống. Sự thô ráp bên trong lập tức nổi rõ dưới lớp da mỏng manh, khiến Triều Khanh rên khẽ, hai chân bất giác siết lại.
Cơn đau dần dần được thay thế bằng kɧoáı ©ảʍ tê dại.
“Yến Trầm... Anh sẽ gặp báo ứng! Anh nhất định sẽ chết không yên lành!” Cô nghiến răng, giọng nói đứt đoạn giữa hơi thở gấp gáp, khóe mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má.
“Báo ứng?” Yến Trầm nhướng mày, đưa tay cởi bỏ chiếc cà vạt đang trói buộc cô. Anh kéo một tay cô đặt lên bụng mình. Bàn tay anh phủ lên, ấn mạnh xuống, đồng thời hông anh bất ngờ dồn lực.
Cả người Triều Khanh nảy lên, tiếng rên bị bóp nghẹt trong cổ họng. Cô cảm nhận rõ sự xâm nhập dồn dập, mạnh mẽ như sóng vỗ liên tục không để cô thở.
Triều Khanh cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng lòng bàn tay cô đang bị anh đè xuống, cảm nhận từng cú va chạm rắn chắc, từng chuyển động tàn nhẫn của anh ngay trong cơ thể mình. Mỗi lần anh chạm đến điểm sâu kín nhất, cả người cô như bị xé rách bởi kɧoáı ©ảʍ nghẹt thở.
Yến Trầm vươn đầu lưỡi, chậm rãi liếʍ dọc theo làn da trên ngực cô, giống như kiến đang bò.
Anh liếʍ lên chỗ khớp xương quai xanh, nhẹ nhàng hôn, cuối cùng mυ"ŧ nhẹ một cái ở cổ cô. Hơi thở và tiếng rêи ɾỉ của cả hai hòa quyện vào nhau.
Cuối cùng, môi anh dừng lại ở vành tai cô. Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt di chuyển khắp bên trong tai, hơi nóng phun ra khiến trong lòng Triều Khanh ngứa ngáy.
Giọng nói trầm thấp lại lạnh lùng của anh vang lên, như ác quỷ đang thì thầm: “Báo ứng ư?... Triều Khanh... Tôi đang chờ báo ứng của em đây...”
Sự va chạm dồn dập khiến không khí trong phòng đặc quánh, có mùi của mồ hôi, hơi thở và du͙© vọиɠ.
Từng nhịp thâm nhập kéo ra từng dòng nước ấm nóng. Nơi kết hợp ướt đẫm. Trong từng lớp bọt trắng kia lẫn chút màu hồng nhạt.
Yến Trầm chỉ liếc mắt nhìn một cái, cũng không quá để ý.
Yến Trầm nhấn eo, hoàn toàn phóng túng thể xác và tinh thần của mình trong cuộc yêu này.
Cô rêи ɾỉ dưới thân anh, anh thở dốc bên tai cô.
"Ưʍ... Khanh Khanh... Bảo bối..." Giọng nói trầm thấp quyến rũ của Yến Trầm khẽ run rẩy: "Em kẹp chặt quá, thích của tôi đến vậy sao? Em xem, em cắn chặt đến nỗi tôi rút ra cũng không được..."