Phương Tây nói Eva là do Thượng Đế lấy ra một chiếc xương sườn từ thân thể Adam mà tạo thành.
Đây là một cách nói thú vị.
Dường như từ rất lâu trước đây, phụ nữ đã bị đàn ông chà đạp dưới chân. Trải qua mấy nghìn năm, đến tận bây giờ họ vẫn hô hào cái gọi là "nam nữ bình đẳng", "chủ nghĩa nữ quyền".
Tuy nhiên, xét từ các chức vụ quan trọng trong bộ máy nhà nước, cũng như sự phân bổ của nam nữ tinh anh trong các doanh nghiệp thì khẩu hiệu của họ cũng chỉ là một câu khẩu hiệu mà thôi.
Ngoài miệng thì hô hào nhưng lại không hề có bất kỳ hành động nào, chỉ muốn bánh từ trên trời rơi xuống. Cần phải biết rằng, thời đại mới do chiến tranh cách mạng mang lại, hay là sự thay đổi triều đại, tất cả đều phải đổi lấy bằng vô số máu tươi xương trắng.
Không ai có thể thay đổi cục diện thế giới mà không tốn một giọt máu nào.
Không có ai cả.
Mà chiếc xương sườn kia vốn được đàn ông ban cho nên nó sinh ra đã thuộc về đàn ông.
Yến Trầm giữ thái độ phủ nhận đối với quan điểm cuối cùng này. Bởi vì mẹ anh, bà Yến Phương, hiển nhiên sẽ đạp tất cả đàn ông dưới chân.
Yến Trầm từ chối việc một người phụ nữ nào đó hoàn toàn thuộc về mình. Anh không cần loại ràng buộc đáng ghê tởm này. Mỗi cá thể riêng biệt đều có tư tưởng và nhân cách độc lập. Việc hoàn toàn quấn lấy nhau sẽ chỉ tạo ra những phiền nhiễu không cần thiết.
Yến Trầm chưa đầy hai mươi tuổi đã thường xuyên bị gửi ra nước ngoài, lang thang nơi xứ người như một kẻ ăn mày.
Ông cụ Yến là một quân nhân cách mạng, uy nghiêm khí phách. Ông không thể chịu được cảnh con cháu đời sau có quyền có tiền rồi quên gốc gác, không hiểu nỗi khổ nhân gian, cũng không có chút kiến thức nào. Vì vậy, ông sợ việc ở lại trong nước không đủ để rèn luyện tâm tính của Yến Trầm, và cũng sợ Yến Trầm lại bị người cha súc sinh kia làm hư hỏng. Do đó, ông thường xuyên gửi Yến Trầm ra nước ngoài.
Nhật Bản là nơi ông cụ Yến không thích nhất. Nhưng bà Yến Khương mẹ anh đã cố gắng yêu cầu Yến Trầm đến Nhật Bản du học một năm.
Yến Trầm không biết phải hình dung đất nước đó như thế nào.
Khi anh đến Nhật Bản được vài tháng. Anh đã làm việc bán thời gian ở một số quán Izakaya tại Shitamachi*.
(*Izakaya: Quán rượu bình dân, thường phục vụ bia lạnh và nhiều loại rượu mạnh và nước ngọt khác, có cả thức ăn.
Shitamachi: là một thuật ngữ tiếng Nhật chỉ một khu vực thành phố cổ, thường là những khu vực thấp và gần sông, có nhiều khu thương mại và dân cư truyền thống.)Thật ra, trình độ tiếng Nhật của Yến Trầm chỉ giới hạn ở giao tiếp hàng ngày. Trong số những người Trung Quốc đến ứng tuyển, thời gian học tiếng Nhật của anh là ngắn nhất. Nhưng lợi thế của anh là có một khuôn mặt đẹp trai không gì sánh kịp. Vì thế anh đã rất thuận lợi nhận được công việc đó.
Trí nhớ của Yến Trầm rất tốt. Anh có thể nhanh chóng ghi nhớ công thức pha chế hàng chục loại đồ uống. Ông chủ quán Izakaya hết lời khen ngợi anh. Thêm nữa là nhờ vào khuôn mặt của anh nên lúc đó việc kinh doanh của quán Izakaya rất tốt.
*
Lời tác giả: Kể từ chương 76 trở đi, những đoạn nào có cảnh nóng thì t sẽ gom vào 1 chương dài luôn nên tất nhiên giá chương đó cũng sẽ cao hơn những chương khác tùy vào số chữ. Nên từ giờ nhìn những chương nào có giá cao hơn 400 vàng là biết ngay chương đó nóng rồi nhá. Còn 1 điều nữa là, có lẽ truyện này sẽ không set combo vì t sợ nhiều lúc t viết lỡ bị lố các mod sẽ không duyệt ấy 😅, nên các chương t đều để giá giảm 30% so với các truyện khác của t rồi.