Tiểu thuyết lấy góc nhìn của Bạch Chỉ, bắt đầu viết từ sau khi gặp lại Tiết Minh Xuyên. Còn những chuyện trước đó thì chỉ qua loa bằng một nét.
Nàng chỉ biết là, hiện tại linh khí suy yếu, mấy trăm năm qua cũng không có tu sĩ phi thăng. Yêu tộc vì thế mà rục rịch, mưu toan báo thù Nhân tộc.
Các môn phái không thể không phái đệ tử đi trừ yêu theo định kỳ để duy trì cục diện hòa bình.
Lúc này, Ngu Uyển Uyển bấm ngón tay tính toán, nhanh chóng đuổi kịp đến sự kiện lớn trong nguyên tác.
Đại yêu ẩn núp ở trong tông môn, mặc dù bị chém gϊếŧ kịp thời, nhưng vẫn khiến cho lòng người sợ hãi.
Tiết Minh Xuyên đứng ra điều tra việc này. Gặp được tán tu Bạch Chỉ, cùng với nàng ta đi tìm hiểu nguồn gốc, sau đó diệt trừ vô số yêu ma.
Tiểu thuyết bắt đầu bằng chuyện này, nhưng lại không đề cập là tông môn nào. Thế nhưng thôi vậy, đây cũng không phải là chuyện mà nàng có thể quản.
Nàng vẫn nên tu tiên cho thật tốt đi!
Thử hỏi có ai mà không từng nghĩ đến tu tiên chứ? Cho dù là Hợp Hoan Tông thì đó cũng là tu tiên đấy.
Thiếu niên lại mở miệng vào lúc này, hiểu rõ mà hỏi nàng: “Đại tiểu thư là muốn nuôi dưỡng ta sao?”
Đáy mắt hắn phản chiếu ánh nắng trong sáng, giống như thủy tinh màu xanh lam vừa mới được rửa sạch, khúc xạ ra ánh sáng đơn thuần vô tội.
Sư huynh đồ đỏ ngồi ở cổng vốn đang ngủ gật, nghe thấy lời này, thoáng chốc bừng tỉnh nhìn mà bọn họ.
Ngu Uyển Uyển suy nghĩ một lát, nói ra dưới ánh mắt khâm phục của sư huynh đồ đỏ: “Nếu như ngươi đã nghĩ như vậy, cũng không phải không được.”
Giống như không nghĩ tới nàng lại thừa nhận thẳng thắn như vậy, trong mắt Tiết Kỳ An hiện lên tia kinh ngạc.
Lại tốt tính mà cong cong mặt mày nói: “Đại tiểu thư cứu ta một mạng, ta đương nhiên sẽ nghe theo Đại tiểu thư.”
Toàn bộ giới tu tiên đều nghe đến chuyện thiếu chủ Tiết gia lưu lạc phong trần.
Tiết gia không nói nguyên nhân, nhưng bọn họ biết rất rõ thái độ làm người của Tiết Kỳ An, đoán chừng là bị đấu tranh phe phái liên lụy đến.
Ánh mắt mà sư huynh nhìn hắn có chút thương hại, nhưng cũng không có ý xen vào việc của người khác.
Nghe thấy ý đồ của Ngu Uyển Uyển, hắn nhanh chóng đăng ký tin tức của Tiết Kỳ An, đưa thẻ bài ra: “Vạn Kiếm Tông đã xóa tên của ngươi từ lâu. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là tu sĩ của Hợp Hoan Tông.”
Hắn lại nhìn về phía Ngu Uyển Uyển: “Đồng phục của Hợp Hoan Tông có đa dạng các kiểu dáng, sư muội, muội có thể lựa chọn bộ mà muội thích cho sư đệ.”
Khi nói đến mấy chữ “muội thích” còn mang theo ý cười ranh mãnh.
Ngu Uyển Uyển thẹn thùng cúi đầu.
Trong lòng lại hưng phấn suy nghĩ: Kiểu dáng gì? Gì mà nàng thích? Nói chi tiết một chút.
Vậy có lẽ là không chỉ một loại.
Giống như loại dây đỏ trói buộc, nửa trong suốt nửa không trong suốt, nàng đều rất thích cả.
Nhưng hiện thực khiến cho nàng rất thất vọng, Ngu Uyển Uyển nhìn đồng phục tông môn cực kỳ nghiêm túc, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Hợp Hoan Tông các ngươi chỉ có vậy thôi sao?
Bộ này còn không lộ nhiều bằng đồ ngủ lúc trước của nàng nữa.
Đồng phục là cần phải định chế, sau khi Ngu Uyển Uyển đăng ký số lượng ở Tàng Y Các xong, lãnh cho hắn một bộ đồ màu trắng có hơi lỗi thời trước.
Tiết Kỳ An không nói hai lời liền nhận lấy, ngoan ngoãn nói cám ơn, sau đó ngẩng đầu dịu dàng hỏi nàng: “Sư tỷ cũng thích ta mặc đồ trắng sao?”
Những người công lược trước kia cũng để cho hắn mặc đồ trắng, nói cái gì mà như vậy mới giống ánh sáng chính đạo.
“Bởi vì cảm thấy sẽ rất đẹp mắt.” Ngu Uyển Uyển thành thật nói.
Đôi mắt màu lam sương mù kia giống như bầu trời xanh biếc sau cơn mưa, trong suốt tươi sáng, lại được nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt tăng thêm vài phần yêu dã.
Nàng trầm mê trong sắc đẹp không thể tự kiềm chế, miệng nhanh than thở từ đáy lòng: “Thế nhưng chắc chắn là ngươi mặc gì cũng đều đẹp, không mặc thì là đẹp nhất.”