Trời sập rồi, cảm ơn.
Hình như cái tật xấu chết tiệt này của nàng sau khi có tiền thì ngày càng không kiêng nể gì rồi.
“Ta cái gì ngươi?”
Tiết Kỳ An chưa từng nghe thấy những lời lung tung hỗn loạn như vậy, cảm thấy mới lạ mà nhìn nàng.
Ngu Uyển Uyển quyết định làm ra vẻ chuyện gì cũng không xảy ra, ho nhẹ một tiếng nói: “Ta nói, ta dẫn ngươi đi lấy khế ước bán thân, lấy xong thì sẽ đi.”
Tiết Kỳ An ngoan ngoãn khéo léo đáp một tiếng.
Một lát sau không đợi được câu sau của nàng, hắn càng thấy vui vẻ mà hỏi nàng: “Ngươi không quan tâm vết thương của ta một chút sao?”
Yêu thương vài câu, nói thêm một câu “Ta tin tưởng ngươi” hoặc là “Sau này ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt” gì đó.
Ngu Uyển Uyển lắc đầu, thành tâm thành ý mà nói: “Ta nào có thuốc có hiệu quả tốt để quan tâm ngươi? Đống thuốc kia đều đã được y tu dán bùa, cho dù là xương trắng thì cũng có thể mọc thịt, toàn năng biết mấy.”
Nàng tận tình khuyên bảo: “Ngươi để ta đánh giá vóc dáng của ngươi thì thích hợp hơn.”
Tiết Kỳ An: “...”
Cũng không phải là Ngu Uyển Uyển không đau lòng cho hắn, chảy nhiều máu như vậy, nàng nhìn thôi cũng đã thấy đau rồi. Nhưng những gì nàng có thể làm thì đều đã làm rồi, còn có thể làm sao bây giờ?
Huống hồ người trong một đêm từ thần đàn ngã xuống vũng bùn, tất cả những gì xảy ra hôm nay, đổi lại là nàng thì nàng cũng không muốn bất cứ người nào nhắc tới, mặc kệ là quan tâm hay trào phúng.
Lúc trả tiền, thiếu niên rũ mi im lặng nhìn nàng nhận lấy tờ khế ước bán thân kia, ngoan ngoãn lại vỡ nát khiến cho người ta đau lòng.
Ai trở thành hàng hóa giao dịch ở thanh lâu cũng sẽ không dễ chịu. Ngu Uyển Uyển suy nghĩ, mượn mồi lửa, đốt tờ giấy kia ở trước mặt hắn.
“Ta đã đốt khế ước bán thân rồi, nhưng ngươi vẫn phải đi theo ta.”
Ánh lửa chiếu qua lông mày thiếu niên một màu vàng đen rực rỡ, chiếu rõ vẻ hoang mang và tò mò.
“Đi đâu?”
Hắn hơi nghiêng đầu, trong mắt rơi xuống ánh sáng đầu tình sau cơn mưa, cực kỳ trong suốt đơn thuần, giống như thú con không rành thế sự.
“Nơi ta sống.”
Ngu Uyển Uyển nói khẽ, không hiểu sao lại có cảm giác lừa bán thiếu niên ngây thơ vậy.
Nhưng lời nói lại là: “Ngươi có ý kiến sao? Có ý kiến thì nhịn đi, bởi vì ta không định nghe.”
Nàng đã tốn tiền, nếu như hắn đi rồi thì không phải một tỷ kia của nàng sẽ trôi theo dòng nước sao?
“Nhưng ngươi yên tâm.”
Ngu Uyển Uyển suy nghĩ một chút, cuối cùng bổ sung thêm một câu: “Thực ra ta cũng không có ý định làm chuyện gì, ngươi bảo vệ tốt khuôn mặt của ngươi là được rồi.”
Nàng dẫn Tiết Kỳ An đến ngõ nhỏ phía tây nam.
Hệ thống nói, ở đó có trận pháp xuyên toa của đệ tử Hợp Hoan Tông.
Ngọc bội bên hông Ngu Uyển Uyển lóe lên, trong ngõ nhỏ sáng lên một mảnh ánh sáng xanh lam. Sau khi ánh sáng tản đi, hai người đã xuất hiện trước một kiến trúc nguy nga sơn đỏ.
Xa xa là dãy núi trùng trùng điệp điệp, mây mù lượn lờ, các loại cầm điểu không biết tên bay thẳng lên trời.
Dòng sông dài quanh co khúc khuỷu chảy xuôi từ đỉnh núi, vòng quanh cả tòa lầu sơn đỏ, ở phía sau bọn họ, cầu thang bạch ngọc đếm không hết kia, từ mép vách núi hóa thành thác nước thẳng đứng trút xuống.
Loại trang hoàng phong cách cổ xưa này suýt chút nữa đã khiến cho mắt Ngu Uyển Uyển lóe mù.
Hệ thống đúng lúc lên tiếng: [Trong các môn phái Tiên môn, Hợp Hoan Tông là tông môn có tiền nhất, công pháp của bọn họ tiêu hao ít, không cần thường xuyên tiêu hao vật tư hoặc là sửa chữa vũ khí giống những tu sĩ khác.]
Công pháp của Hợp Hoan Tông...
Ngu Uyển Uyển nghĩ một lát, lại nghĩ tới Hợp Hoan Tông có nhiều soái ca mỹ nữ, mịt mờ mà chờ mong.
Nàng nhân tiện nhớ lại tình tiết của hiện tại.
Thế giới này phân ra ba giới: Người, Quỷ, Thiên. Người sau khi chết sẽ vào Quỷ giới, sau khi phi thăng thì vào Thiên giới. Quỷ giới có Quỷ tộc, Thiên giới là Thần tiên trong truyền thuyết, mà Nhân giới không chỉ có Nhân tộc, còn có Yêu tộc.
Yêu tộc vốn cư trú ở Yêu cảnh, mấy năm trước sau khi xâm lược Nhân tộc thất bại, Yêu cảnh bị chư vị tu sĩ phong kín. Đám Yêu tộc chưa kịp trốn về Yêu cảnh thì liền định cư ở Nhân giới.