Nhưng lùi một vạn bước mà nói, hắn đẹp trai như vậy, hắn không có lỗi sao?
Nam nhân có tư sắc xuất chúng thì nên nhốt ở trong nhà, “going” một mình nàng là được rồi.
Ngu Uyển Uyển thu hồi lời nói lúc trước, hiện giờ nàng đã gặp được một khuôn mặt “không thể không” rồi.
Lòng bàn tay đột nhiên có loại cảm giác dính dính kỳ dị, Ngu Uyển Uyển cúi đầu, hồn đều đã bị dọa bay đi mất rồi: “Bọn họ không chữa thương cho ngươi sao?”
Bôi thuốc cũng chỉ là một cái cớ.
Rõ ràng Tống Nương đã nói với nàng sẽ tìm y tu chữa thương cho Tiết Kỳ An.
Cả cái giường đều bị nhuộm đỏ, bị thương thành kiểu gì luôn rồi? Thảm quá, đáng thương quá đi.
Ngu Uyển Uyển không nghĩ nhiều liền bắt đầu kéo quần áo của hắn muốn xem vết thương, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của đối phương.
Hệ thống hoàn toàn sụp đổ: [Ký chủ, cô bớt bớt cho ta với, cô xem tư thế hiện tại của cô thành ra dáng vẻ gì rồi.]
... Giống như Bá Vương ngạnh thượng cung vậy.
*Bá vương ngạnh thượng cung: Ý chỉ những hành động cưỡng ép/cưỡng bức người khác làm chuyện đó, đôi khi dùng cả vũ lực, tùy trường hợp có thể hiêu theo nghĩa “rape”.
“Ách, nếu không thì ngươi tự đến đi?”
Ngu Uyển Uyển dò xét sắc mặt phiếm hồng của thiếu niên, cuối cùng lương tâm cũng thu liễm mấy phần.
Vừa rồi hắn còn hỏi nàng cởi bao nhiêu, chắc là không biết cởϊ qυầи áo là muốn làm chuyện gì. Chuyện này đối với bông hoa sen trắng tinh đúng là có hơi tàn nhẫn rồi.
Nàng cởi Vòng Dùi Tim kia ra, lấy thuốc từ túi đưa cho hắn: “Cho ngươi thuốc, ngươi xem xem cần dùng những loại nào.”
“Ta không xem đâu.” Ngu Uyển Uyển xoay qua, lại lưu luyến không lỡ qua quay đầu: “Hoặc là ngươi muốn ta xem?”
Tiết Kỳ An: “...”
Trên mặt hắn phức tạp bất lực không nói gì, Ngu Uyển Uyển hiểu đây là từ chối, thở dài nói: “Được rồi, ngươi tự làm đi.”
Đây là lần đầu tiên Tiết Kỳ An nhìn thấy con đường công lược khó hiểu này.
Người công lược gϊếŧ kẻ này thì có kẻ khác đến.
Nói không chừng người tiếp theo còn nhàm chán hơn so với nàng.
Đột nhiên Tiết Kỳ An lại không có tao nhã gϊếŧ nàng nữa.
“Ta biết rồi, cảm ơn ngài.”
Đại khái đoán được hắn có tình huống như thế nào ở chỗ nàng, Tiết Kỳ An rũ mi đen, mím môi thấp giọng nói: “Trước đó ta còn tưởng rằng ngươi cũng là...”
Giống như con nhím đột nhiên nhổ gai.
Lời nói phía sau không cần nói cũng biết.
Người này đơn thuần như thế nào chứ, Ngu Uyển Uyển thương hại mà thở dài, đến mức này rồi mà còn tin tưởng nàng.
Nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, nàng không nhịn được mà lại ngứa ngáy trong lòng: “Không cho ta xem thật sự là tổn thất lớn của hắn, hắn đã mất đi một người có thể ca ngợi hắn.”
Hệ thống: [...]
Thế nhưng Ngu Uyển Uyển ngược lại nhớ tới một chuyện rất nghiêm túc: “Không phải Tiết Kỳ An đã bị phế linh căn sao? Tại sao còn có thể sử dụng thuật pháp?”
Hệ thống giải thích: [Dựa vào linh căn điều động linh khí để sử dụng thuật pháp, đây là tu sĩ chính quy. Nhưng ngoài ra, thuật pháp cũng có thể thông qua một loại tà thuật như hiến tế hoặc pháp khí các loại.]
[Dù sao cũng là thiếu chủ Tiết gia, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, có mấy món pháp khí bên người cũng không kỳ lạ nhỉ?]
Cũng đúng nhỉ.
Ngu Uyển Uyển không rối rắm nữa.
Chờ tiếng ma sát quần áo phía sau lắng xuống, lúc nàng mới quay đầu muốn nói chút gì đó, vừa lúc nhìn thấy thiếu niên thắt dây buộc y phục.
Xiêm y bên hông lơ đãng theo động tác giơ tay lên mà vén lên, lộ ra cơ bụng như ẩn như hiện, khe rãnh rõ ràng, được ánh nến trong phòng chiếu đến có hơi sắc dục.
Ngu Uyển Uyển nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt khó dời, từ đáy lòng cảm khái nói: “Cơ bụng đẹp như vậy nên để cho ta xem. Nam nhân đáng ghét, hấp dẫn ta đúng không, ta nhìn thấu kỹ xảo của ngươi rồi.”
[Xin đó ký chủ, những lời thế này cô không thể chỉ tự nghĩ thôi sao? Cứ phải nói ra hả? Cô đây là công lược hay là tìm chết thế?] Tố chất của hệ thống chưa bao giờ thấp như thế.
Ngu Uyển Uyển hoảng sợ: “Cái gì?”
Chẳng lẽ không phải nàng chỉ đang nghĩ thôi sao?
Chợt ý thức được vừa rồi Ngu Uyển Uyển đã nói lời gì: “...”