Chương 6

Trong ấn tượng của Tiết Kỳ An, người có thể chủ động tới gần hắn phóng thích thiện ý đơn giản chỉ có hai loại.

Một loại, mưu đồ cứu rỗi hắn.

Một loại khác, mưu đồ gϊếŧ chết hắn.

Bọn họ nói hắn là nhân vật phản diện lớn trong tiểu thuyết, sẽ trở thành chướng ngại vật trên con đường trưởng thành của nam nữ chính, cũng sẽ cản trở thế giới vận hành bình thường.

Chuyện làm không thú vị, lời nói cũng không thú vị.

Tiết Kỳ An đã gϊếŧ chán rồi, nhưng bọn họ vẫn còn chưa chán tiết mục cứu rỗi và gϊếŧ chóc như thế này.

Nhưng màn bắt đầu như vầy là lần đầu tiên Tiết Kỳ An gặp.

“Đại tiểu thư?”

Tiết Kỳ An hơi nghiêng đầu, giọng nói ôn hòa lại gọi một lần nữa.

Cô nương trước mặt mặt tròn mắt hạnh, tóc đen buộc thành hai búi, đuôi én rủ xuống sau đầu, điểm xuyết một đống kim sức đinh linh leng keng.

Nói chưa được vài câu là nàng đã bắt đầu đỏ mặt, vừa nhìn giống như là đại tiểu thư không rành thế sự của nhà nào đó.

Tiết Kỳ An nhìn một cái liền mệt mỏi thu hồi tầm mắt, đã có thể đoán được tuyến đường đối phương đi, quả nhiên là không có gì mới mẻ giống như mấy lần trước.

Đại tiểu thư vô tội lương thiện toát ra thiện ý, dựa vào tình yêu và sự ấm áp để đeo vòng cổ cho ác quỷ, kéo trở về từ trong địa ngục.

Nhưng bọn họ là cái thá gì mà xứng khoa tay múa chân với cuộc đời của hắn?

“Chuyện gì cũng được sao?” Vị đại tiểu thư này ngay cả tiếng nói cũng nhỏ yếu như ruồi muỗi.

Tiết Kỳ An đã không còn kiên nhẫn nữa, cố nén xúc động mà ngáp, cong mày cười nói: “Đúng vậy.”

“Dù sao ngươi cũng là ân nhân cứu mạng của ta mà.”

Giọng của thiếu niên nhẹ nhàng, nhìn về phía cô, không hề có lực công kích mà mê hoặc nói: “Ngươi hy vọng ta như thế nào thì ta sẽ như thế đó.”

Nàng thuộc loại nào trong hai loại đó?

Hắn cũng sắp xếp cho nàng cách chết thích hợp nhất, là bầm thây vạn đoạn hay là ném đi cho rắn ăn.

“Vậy ta sẽ không khách sáo ha.”

Đột nhiên nghe thấy đối phương nói, giọng nói trở nên vừa sáng vừa trong, như tiếng chim hót lúc sáng sớm.

“Phát sáng cơ bắp xem thực lực. Có cơ bụng không? Nếu có thì cũng cho ta xem xem, tốt nhất là phần eo dùng chút lực, tương đối rõ ràng - nửa người trên thì nên cởi hết.”

Tiết Kỳ An: “?”

Hắn không nhịn được mà ngước mắt nhìn nàng thêm một cái.

Hệ thống đã sắp chết máy: [Ký chủ, cô chơi dã man quá rồi...]

Kịch bản tiến hành yêu đương thuần khiết đã chuẩn bị không hề có tác dụng. Hiện giờ nó hoài nghi, ký chủ là tới yêu đương hay là tới làm “tình” thế.

“Người huynh đệ, đầu ngươi làm bằng gỗ du sao?”

Ngu Uyển Uyển lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Hắn hỏi ta cởi bao nhiêu trước, sau đó lại hỏi ta muốn hắn làm gì, chắc là bình thường hắn cũng để cho không ít người làm như thế nhỉ.”

“Bây giờ ta nói với hắn, ta sẽ đối tốt với hắn cả đời. Đổi lại là ngươi vừa bị bạn thân phản bội, ngươi có thể tin tưởng ta không?”

Chi bằng thẳng thắn một chút.

Tuy rằng nàng có tà tâm, nhưng đó đúng là sự thật.

Ngu Uyển Uyển đã nghĩ kỹ mà nháy mắt giải thích nói: “Ai ya, ngươi hiểu thành ý gì rồi? Ý của ta là phần eo ngươi có vết thương nhỉ, ta xem thử cho ngươi.”

Nàng nói rất thành khẩn, dùng cả tay lẫn chân mà nhảy từ trên người hắn xuống, đầu ngón tay vô tình chạm vào vành tai hắn.

Thiếu niên lập tức run lên, lông mi đen như cánh bướm vỗ vỗ, vành tai trắng nõn như ngọc kia thoáng chốc đỏ bừng.

... Mẹ nó.

Ngu Uyển Uyển chấn động nói không ra lời, trong đầu chỉ còn lại một câu: “Ta muốn hôn chết hắn.”

Sao không nói sớm, nếu như nói trước khi nhân vật phản diện hóa hắc lại đi con đường hoa sen trắng ngây thơ nhạy cảm kia từ sớm thì nàng cũng không đến mức liều chết không theo như vậy.

Chỉ là hình như bây giờ nàng giống như một kẻ biếи ŧɦái rồi.