Chương 5

Thiếu niên ngước mắt nhìn nàng, vẻ mặt vừa lạnh vừa nhạt, đuôi mắt không hiểu sao lại mang theo ý cười giễu cợt lạnh nhạt.

Ngu Uyển Uyển vội vàng cho hắn xem chìa khóa mà Tống Nương đưa để làm bằng chứng, nghiêm túc giải thích nói: “Huynh đệ, ngươi tin ta đi, ý của ta là, cởϊ qυầи áo sẽ dễ dàng cho ta thưởng thức cơ bụng của ngươi hơn.”

Mẹ ki*p.

Ngu Uyển Uyển thật muốn cho mình một cái tát.

Con người của nàng chính là như vậy, miệng đang nói ở bên ngoài, não đuổi theo ở phía sau. Vừa nói sai thì lập tức căng thẳng, vừa căng thẳng là sẽ nói sai.

Tiết Kỳ An nghiêng đầu, giống như đang nhìn giống loài mới lạ ngàn năm khó gặp.

Ngu Uyển Uyển quyết tâm nói chút gì đó để giải thích.

“Ngươi muốn ta cởi bao nhiêu?” Bỗng nhiên nghe thấy thiếu niên hỏi.

Giọng nói của hắn vừa trong trẻo vừa lạnh lùng.

Giống như trận mưa đầu tiên của mùa đông, điểm xuyết trên mái hiên, ngày mai sẽ thành rơi vỡ nát trên mặt đất.

Chuyện gì vậy trời?

Đông!

Ngu Uyển Uyển trong sự kinh ngạc đã một cước đá ở trên ghế, ngã về phía trước, trong hoảng loạn đã bắt lấy thứ gì đó mà nhào về phía trước.

Một trận nhốn nháo hoảng loạn.

Còn có tiếng rêи ɾỉ của thiếu niên.

Ngu Uyển Uyển nửa quỳ trên giường, hai tay đè lên vai Tiết Kỳ An, đè cả người hắn xuống giường và dưới thân mình.

Quanh thân bị khí tức của thiếu niên bao bọc lấy.

Mùi không khí lạnh của mùa đông trong lành. Có loại như đang cắn kem, lạnh lẽo và thanh ngọt trong nháy mắt.

Khi cụp mắt xuống, nàng lại không có tiền đồ mà nuốt nước miếng, sắc mặt đỏ bừng.

Tóc đen của thiếu niên xõa tung, vạt áo cũng bị nàng kéo ra, lộ ra đoạn xương quai xanh thâm thúy xinh đẹp, hình dạng như cánh mở ra.

Hắn ngước mắt nhìn nàng, đột nhiên cười khẽ một tiếng. Lông mi cong cong nhẹ nhàng rung động như cánh bướm: “Vừa rồi ta đã nghĩ, ân nhân cứu mạng của ta sẽ như thế nào.”

Nghĩ đến lúc gϊếŧ người nên đã hưng phấn từ lâu rồi.

Chỉ cần lúc này Ngu Uyển Uyển ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ là có thể nhìn thấy thi thể đang treo ngược ở trên ngọn cây.

Có tú bà, có người mới khiêng l*иg sắt, cũng có yêu tộc với hình thù kỳ quái.

Máu tươi bao phủ vỏ cây màu nâu, sau đó bốc hơi, sấm sét nhỏ từ trong quỹ đạo lưu hành máu vang lên tiếng lộp bộp.

Đống thi thể kia chuyển thành tro tàn không tiếng động mà rơi xuống.

Bên trong cửa sổ, tên đầu sỏ gây nên bị ấn ở trên giường, vết thương phía sau nứt ra khiến cho chiếc giường trắng noãn nhuộm đỏ, bốn phía lặng lẽ tràn ngập dị hương.

Hắn lại giống như một thiếu niên ngây thơ run rẩy, tò mò lại hoang mang, nhẹ giọng dụ dỗ:

“Đại tiểu thư, ngươi muốn làm gì ta đây?”