Đây là “Vòng Dùi Tim” mà Mãn Xuân Viện chuyên dùng để thuần phục người có tính tình mãnh liệt, nếu có hành động trái ngược sẽ phải chịu đau đớn giống như hắn vừa rồi.
Thật sự không xem người ta như người sao?
Ngu Uyển Uyển kinh ngạc đến cười không nổi nữa.
Xung quanh lại càng huyên náo hơn, không ít người nhận ra thân phận của hắn mà chỉ trỏ cười đùa ầm ĩ.
Tống Nương hiển nhiên rất hài lòng với hiệu quả này: “Một ngàn vạn linh thạch thiên phẩm, người có giá cao thì sẽ được, ngay cả Vòng Dùi Tim cũng tặng kèm luôn.”
Theo thiết lập của tiểu thuyết, một ngàn vạn linh thạch thiên phẩm ước chừng bằng một trăm triệu nhân dân tệ.
Bà ta ra giá quá cao rồi, trong lúc nhất thời đám người đều yên tĩnh. Khó khăn lắm mới có người cắn chặt răng hỏi: “Không thể rẻ...”
Thiếu niên trong l*иg hồn nhiên không có quyền lên tiếng đối với việc bị coi là vật phẩm để buôn bán này.
Lông mi hắn run rẩy, đội mưa mở ra, vừa vặn nhìn về phía nàng, ánh mắt tĩnh mịch như đêm dày. Nốt ruồi dưới đáy mắt kia đỏ đến yêu dã, hồn cũng sắp bị câu đi mất rồi.
Khuôn mặt này đúng là phạm quy.
Trái tim của Ngu Uyển Uyển giống như RT-MART gϊếŧ cá mấy chục năm bất ngờ nhảy dựng lên.
Hệ thống khóc không thành tiếng, còn muốn khuyên nhủ thêm, nàng đã nhịn không được, vỗ bàn đứng lên:
“Một ngàn vạn linh thạch thiên phẩm, ta muốn hắn.”
Hiện trường xôn xao.
Giá mở bán cao ngất, lại ép đến giá tâm lý cũng dễ bán. Tống Nương không ngờ lại thật sự có người mua, mặt mày hớn hở mà gõ búa ba cái.
Tiết Kỳ An thuộc về nàng rồi.
Rất nhanh có người hầu dẫn Ngu Uyển Uyển đi tìm Tiết Kỳ An.
Cửa phòng Tiết Kỳ An mở toang.
Ngu Uyển Uyển cho rằng hắn đang ngủ, do dự một lát rồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.
Cửa sổ lại mở rộng, gió bắc nhanh chóng gào thét mà vào, cuốn lên quần áo mỏng manh của thiếu niên.
Hắn đã thay đổi thành một bộ xiêm y rộng tay màu xanh trúc, sau cơn mưa trời trong xanh, im lặng ngồi ở bên giường nhìn ra ngoài.
Sắc mặt tái nhợt quá mức, giống như một nắm tuyết mới xoa vào ánh chiều tà, tươi đẹp lại vừa đυ.ng đã vỡ.
Ngu Uyển Uyển trìu mến nhìn đến ngây người. Chưa từng ở riêng một phòng với nam nhân, nàng có chút ngượng ngùng.
Nghĩ lại, đây là do nàng mua được mà.
Ngu Uyển Uyển rất nhanh đã xây dựng tâm lý thật tốt, hắng giọng tiến lên cố hết sức dịu dàng mà nói: “Soái ca đừng sợ, ta đến để cởϊ qυầи áo giúp ngươi.”
Ngu Uyển Uyển ngây ngẩn cả người.
Đối phương cũng ngây ngẩn cả người.
Trời ạ, đây là nàng nghĩ thôi, nhưng lời nàng muốn nói là “Tháo vòng ra”.
Vòng tay kia thật sự rất không ra làm sao cả.