Chương 3

Đã đọc từ rất lâu, chỉ có thể nhớ đại khái.

Tiểu thuyết kể về câu chuyện nữ chính Bạch Chỉ và nam chính Tiết Minh Xuyên trảm yêu trừ ma, trải qua ngàn vạn cực khổ cuối cùng trở thành người thân.

Nhưng trong “ngàn vạn cực khổ” này có “ngàn vạn cực khổ” đều đến từ nhân vật phản diện lớn trong nguyên thư, Tiết Kỳ An.

Đệ đệ của Tiết Minh Xuyên, thiếu chủ Tiết gia - Thế gia đệ nhất Tu Chân giới tiền nhiệm.

Trong tiểu thuyết viết hắn là “Ác quỷ bò ra từ mười tám tầng địa ngục, Diêm Vương sống, La Sát sống”.

Nhỏ thì là trẻ con ba bốn tuổi trẻ, lớn thì lên đến người già hoa mắt, phàm là người rơi vào trong tay hắn thì đều bị tra tấn đến chết.

Tiết Kỳ An là con nuôi của Tiết gia.

Trong một lần Tiết Minh Xuyên bắt yêu bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh. Gia chủ Tiết gia không muốn không có người nối nghiệp, nên đã thu dưỡng hắn, tôn hắn làm thiếu chủ.

Tiết Kỳ An và Tiết Minh Xuyên đều là hỏa linh căn giống nhau, nhưng lại hơn hẳn nam chính, đánh khắp tu sĩ cùng tuổi không có địch thủ. Là người trẻ tuổi đứng đầu Vạn Kiếm Tông, được công nhận là đệ nhất kiếm đạo.

Có một đoạn thời gian rất dài, trong sách viết hắn chính là một “con cưng của trời”.

Hồn nhiên lương thiện, bướng bỉnh với phù hợp với khuôn mẫu chính đạo.

Cho đến ngày Tiết Minh Xuyên tỉnh lại.

Vị trí thiếu chủ nên rơi vào tay ai, đã trở thành vấn đề lớn.

Bạn thân của Tiết Kỳ An đúng lúc này nhảy ra.

Dùng tội chứng dối trá để hãm hại Tiết Kỳ An có ý đồ diệt môn Tiết gia, đồ thán sinh linh.

Sau khi Tiết Kỳ An trừ yêu trọng thương trở về, lập tức bị huynh trưởng phế đi linh căn, trục xuất khỏi Tiết gia.

Trong tiểu thuyết không đề cập đến quá trình Tiết Kỳ An hóa hắc, chỉ nói cuộc sống sau khi hắn bị phế linh căn đã trực tiếp dẫn đến hắn hóa hắc.

Ngu Uyển Uyển hoàn toàn không đoán được là bị bạn thân bán vào thanh lâu, bị ngày xưa đồng môn vây xem đấu giá.

... Đổi lại là nàng thì nàng cũng hắc hóa.

Nhưng cho dù là như vậy, Ngu Uyển Uyển cũng không dám mạo hiểm tính mạng để đi cứu rỗi.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng rêи ɾỉ.

Thiếu niên vừa rồi còn bướng bỉnh kiêu ngạo khinh cuồng thoáng chốc mặt mày nhíu chặt, tựa vào vách l*иg sắt, đau khổ như bị khoét tim, trán đổ mồ hôi lạnh.

Mưa to xối xả, hắn lạnh đến phát run, máu loãng từ xiêm y nhỏ xuống hợp thành một con sông đỏ uốn lượn dưới đáy l*иg sắt.

Nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt như một hạt máu, câu hồn nhϊếp phách, khi mồ hôi đậu trên trán nhỏ xuống còn có một loại mỹ cảm vỡ nát khác.

Lúc này Tống Nương mới thu hồi ánh mắt, ung dung cười nói: “Khiến các vị chê cười rồi, vừa đưa tới nên không nghe giáo huấn lắm. Nhưng bọn ta tự có cách, mời các vị xem cổ tay phải của hắn.”

Chỗ đó có xích sắt.