Độc thân đến nay, Ngu Uyển Uyển chưa từng cảm thấy trên đời này có một khuôn mặt có thể kinh diễm đến mức “nhất định phải có được”.
Đang nói, tú bà của Tống Nương của Mãn Xuân Viện đã cho nhạc linh lui xuống, cười híp mắt đứng ở trên đài nói: “Kế tiếp chính là trọng điểm của bọn ta.”
Bà ta vẫy tay ra hiệu cho người mang đồ vào.
Ngu Uyển Uyển và bọn họ vươn cổ nhìn xung quanh.
Bỗng nhiên vang lên một tiếng thật lớn, đột nhiên nổi lên sấm chớp, Ngu Uyển Uyển hốt hoảng nhìn ra ngoài.
Mấy đạo ánh sáng chói mắt xé rách tầng mây, “rắn bạc” nhảy vũ xuyên qua, mang theo xu thế bẻ gãy nghiền nát mà đánh xuống nóc nhà Mãn Xuân Viện.
Bầu trời thoáng chốc phản chiếu thành màu trắng bệch dọa người, mấy cái đèn l*иg đỏ rơi xuống, lăn tới cửa.
Bấc đèn đã bị chôn vùi, ánh lửa trong đèn ảm đạm, rồi lại từ bên cạnh đèn l*иg đỏ quét vào bên trong dấy lên một ngọn lửa.
Mưa to bốc hơi thành sương mù trên không trung, Ngu Uyển Uyển bỗng nhiên không thấy rõ chuyện trong ngoài lâu các, chỉ nghe thấy mấy tiếng kêu sợ hãi và rêи ɾỉ.
Âm thanh hổn hển của Tống Nương xuyên thấu qua sương trắng: “Chỉ khiêng tên phế vật bị phế linh căn kia đến đây thôi mà các ngươi cũng làm không xong sao?”
Sấm sét đánh vỡ sương trắng, chiếu sáng khuôn mặt mỹ lệ kỳ tuyệt của thiếu niên.
Đầy vết máu, lại khinh miệt bừa bãi.
Hai tay hắn bị trói chặt, đang quỳ trong l*иg, áo bào bị máu tươi và bùn nước thấm ướt, nhưng chỉ nhếch khóe môi, nghiêng đầu phun ra nước máu ở trong ánh lửa: “... Cút.”
Nháy mắt nhướng lên, vừa lúc đối diện với nàng đang ở trên lầu.
Ánh lửa chói sáng, sấm trên bầu trời nhanh như chớp, nốt ruồi đỏ dưới đuôi mắt bên phải của thiếu niên kia tôn lên vẻ kiêu ngạo khó hiểu như muốn bẻ gãy người khác.
Ông trời ơi.
Thật hoang dã. Một nam nhân thật cuốn.
Ngu Uyển Uyển chấn động đến sắp ngất đi.
Hệ thống như lại sắp khóc lên: [Ký chủ, ngài không biết đấy, Tiểu Tiết thật sự là rất thảm. Sau khi trao tình cảm chân thành lại bị hãm hại khiến linh căn của hắn bị phế, còn cố ý làm nhục, giấu diếm đưa hắn vào Mãn Xuân Viện.]
[Tại sao hôm nay lại có nhiều người đến như vậy? Bởi vì hắn đã truyền thư cho bạn học ngày xưa của Tiết Kỳ An, mời bọn họ đến xem náo nhiệt. Bản thân hắn còn tuyên bố muốn đấu giá Tiết Kỳ An, bảo hắn đến rót bô, nhổ đờm cho mình.]
... Cái gì?
Ngu Uyển Uyển chần chờ mà chớp mắt, không kịp phản ứng chuyện “Nhân vật phản diện bị bán vào thanh lâu”.
Nàng cố nhớ lại quyển tiểu thuyết này.