Chương 14: Nắm tay

Ngu Uyển Uyển suy nghĩ một lát, biết mình đang gây khó dễ cho hắn, khoan dung lấy lui làm cầu mà nói: “Vậy tiến hành theo thứ tự đi, nắm tay trước đã.”

Tiết Kỳ An mỉm cười.

“Sư tỷ, cứ như vậy mà chết thì đúng là quá hời cho ngươi rồi.”

Sao con người có thể không có giới hạn đến mức như thế này? Rốt cuộc còn có thể không giới hạn đến mức độ nào nữa?

Bây giờ hắn khá tò mò.

“Vậy được.” Không hiểu tại sao hắn lại nói vậy, nhưng Ngu Uyển Uyển vẫn hung hăng đồng ý.

Sấm sét qua lại nhanh chóng, bỗng nhiên sau cơn mưa trời lại sáng.

Quần áo màu xanh trúc mềm mại của thiếu niên bị gió thổi cuốn, xào xạc rung động, phác họa ra chiếc eo rắn chắc. Quanh người đều là màu vàng nhạt tươi đẹp dịu dàng.

Tầm mắt của Ngu Uyển Uyển đều đã nhìn thẳng, nước mắt suýt chút nữa đã không kiềm chế nổi mà chảy ra từ khóe miệng: “Thế nhưng chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu, cách này đúng là có thể cân nhắc đến.”

Tiết Kỳ An: “...”

Hệ thống run rẩy nguy nga: [Ký chủ hỡi, ý là cô có từng suy nghĩ đến có lẽ công lược cũng không phải là công lược như thế bao giờ không?]

Ngu Uyển Uyển đột nhiên hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng, mạnh mẽ tìm mặt mũi cho mình: “Ý là ngươi có từng suy nghĩ đến có lẽ hắn sẽ chịu chiêu này của ta không?”

Nhân vật trong tiểu thuyết với nàng mà nói cũng chẳng kém NPC trong trò chơi là mấy.

Chỉ cần không phải hành hạ đến chết thảm thì ngay cả sống chết sau khi xuyên sách nàng cũng không để ý lắm, cứ high như đang lướt mạng xem video là được.

Hệ thống cười móc mỉa: [Nếu như hắn chịu ăn chiêu này của cô thì ta sẽ trồng cây chuối ăn bàn phím…]

Âm cuối còn chưa thu lại, một bàn tay rõ gân cốt, xinh đẹp giống như tác phẩm nghệ thuật đã đưa tới trước mặt: “Ừ.”

Chủ nhân của bàn tay cũng có khuôn mặt xinh đẹp như vậy.

Những thủ đoạn này của nàng rốt cuộc là có ý đồ gì? Tiết Kỳ An nhìn chằm chằm vào nàng mà trầm ngâm.

Một người một hệ thống sửng sốt một hồi lâu.

Ngu Uyển Uyển lấy lại tinh thần trước, hai mắt tỏa sáng, gật đầu như gà mổ thóc rồi vội vàng nắm lấy.

Cuối cùng hãnh diện mà nói: “Vừa rồi ngươi nói trồng cái gì?”

Hệ thống: [Trồng cây chuối dập đầu ba cái cho ngài.]

Khi đầu ngón tay chạm nhau, Tiết Kỳ An lại thu tay về, thản nhiên cười nói: “Thôi bỏ đi.”

Cho dù như là chuồn chuồn lướt nước vừa chạm vào liền tách ra nhưng đầu ngón tay vẫn còn sót lại cảm giác ngứa ngáy kỳ quái, như rót vào trong xương cốt.

Kỳ lạ giống y như là tận mắt nhìn thấy nàng nắm từng chút từng chút vậy.

“Xin lỗi sư tỷ.” Mặt hắn cong như trăng lưỡi liềm, tuy rằng nói xin lỗi nhưng cũng không có bao nhiêu xin lỗi.

Nàng khoan hẵng chết vậy.

Ít nhất là trong lúc hắn còn đang tò mò.

“Không có gì.” Mặc dù Ngu Uyển Uyển rất tiếc nuối, nhưng lại khoan dung mà nói.

Một lát sau lại phản ứng lại, hỏi: “Ngươi đối xử với người khác cũng là như thế sao? Ta không muốn làm cá mà ngươi nuôi.”

Tiết Kỳ An nghe không hiểu lắm, hiện tại cũng rất hăng hái mà sắm vai một tiểu sư đệ nhu thuận.

Hắn nghiêng đầu nghi hoặc hỏi: “Sư tỷ cho rằng còn có thể có người khác gì đó sao?”

Những người khác có thể biết bí mật của hắn, đều đã ở dưới lòng đất rồi.

Hệ thống cũng thét chói tai: [Ký chủ ơi cô đang nói gì thế. Đều đã là đối tượng công lược rồi, đương nhiên là phải có nam đức gương mẫu chứ!]

[Tiểu Tiết vốn một thân một mình. Cho dù sau này trở thành Yêu chủ, quyền cao chức trọng, nhưng trong phạm vi mười mét cũng không có vật sống, cho dù là nam hay nữ.]

Ngu Uyển Uyển đã yên tâm rồi.

Ánh sáng chính đạo hơn nữa còn có nam đức gương mẫu, nàng làm được.

Đột nhiên nghe thấy Tiết Kỳ An nói: “Sư tỷ, ngẩng đầu lên.”

Nàng vô thức làm theo.

Ba ba trên mặt bàn cũng có cổ thật dài.

Hai người giống nhau một cách nói không lên lời.

Không phải nuôi thú cưng rất vui sao?

Tiết Kỳ An mỉm cười ôn hòa: “Sư tỷ, ta chưa từng nuôi cá. Nhưng trước kia từng nuôi thú cưng, nuôi được một năm.”

Nói đến quá khứ là một khâu rất quan trọng trong chuyện công lược, Ngu Uyển Uyển ngồi nghiêm chỉnh: “Thú cưng gì?”

“Bọ cạp.” Thiếu niên cười khẽ.

Không phải chứ anh bạn ơi.

Ngu Uyển Uyển sợ hãi hoảng hốt, còn chưa hoảng hốt xong lại thấy nghe hắn ôn hòa nói: “Sau đó bị ta ăn rồi. Hương vị cũng tạm được.”

Thiếu niên dịu dàng vuốt ve đầu của ba ba, xinh đẹp giống như bức tranh vẩy mực thanh nhã, nhưng lời nói ra lại không phải.

Ngu Uyển Uyển hốt hoảng, ngay cả bình lọ vừa mới cầm lên cũng rơi xuống.

Hóa ra nhân vật phản diện đã có đầu mối từ sớm như thế rồi sao?

Nhưng đã từng đọc vô số tiểu thuyết, Ngu Uyển Uyển am hiểu sâu sắc đạo lý tính cách quái dị thường là do có trải nghiệm thê thảm.

“Quá khứ đều đã qua rồi, phải ôm tương lai tốt đẹp.” Ngu Uyển Uyển quyết tâm đình chỉ đề tài nguy hiểm này.

Suy nghĩ một chút, nàng lại trấn an: “Vậy lần sau ngươi có muốn nuôi chó con hay mèo con không? Đáng yêu lắm đó.”

Tiết Kỳ An lắc đầu: “Hiện giờ ta đã nuôi thứ khác rồi, ngoại trừ có chút ngu xuẩn thì cũng khá vui.”

Hắn không nói nữa, chống má cười tủm tỉm nhìn nàng.

Ngu Uyển Uyển đợi một lát cũng không tiếp lời được. Có lúc nói chuyện với hắn giống như là đánh đố vậy, nghe không hiểu cũng đoán chẳng ra những câu này.

Nhưng... bỏ đi.

Ngu Uyển Uyển nhìn vào khuôn mặt hắn, rất dễ dàng hòa giải, tâm tình tốt mà lắc đầu: “Vậy là tốt rồi.”

Trông hắn đẹp trai, nói chuyện dễ nghe, cứ để tùy hắn vậy.