Đồ đạc trong bếp đều đã được gia trì phụ phép, nước thoáng cái đã mở ra, nổi bọt ùng ục.
Trong lúc sững sờ, nàng đột nhiên có loại ảo giác, hình như thái độ của hắn trong chốc lát đã mềm nhũn xuống.
Lòng Ngu Uyển Uyển lập tức mềm nhũn: “Ngươi hỏi đi, không cần cẩn thận như vậy, ta cũng không ăn thịt người.”
Tôm bị ném vào trong nước, sau khi chín đỏ thì vớt lên, trong phòng bếp tràn ngập mùi hải sản ngọt ngào. Mái tóc đen của thiếu nữ lộ ra một đoạn cổ dài trắng nõn, quanh người đều là ánh cam dịu dàng ấm áp.
Tiết Kỳ An nhìn rồi dời mắt: “Trước đó sư tỷ đang làm gì?”
Ba ba vẫn tò mò bò như lúc trời mưa, không biết mình rơi vào trong nồi cũng sẽ có kết cục giống như tôm.
Ngu Uyển Uyển không hiểu câu hỏi trước đó của hắn, theo ánh mắt hắn nhìn thấy con ba ba kia, “A” một tiếng rồi giải thích: “Nó là ba ba, chính là Vương Bát ấy, đã nhặt về ở trên đường.”
“...”
“Ta biết nó là...” Tiết Kỳ An dừng lại, dường như có chút khó mở miệng: “Vương Bát.”
“Ta đang hỏi, trước đó trời mưa cả người tỷ đều ướt đẫm nhưng lại đi theo ba ba xoay vòng làm gì?”
Tò mò quan sát nàng, mặt mày cong lên than thở từ đáy lòng: “Sư tỷ, ngươi rất đặc biệt.”
Cấu tạo của đầu óc hình như cực kỳ đơn giản, ngoại trừ ý tứ thẳng tắp thì không nghe hiểu gì cả.
Còn thường nói những lời ngu ngốc mà hắn không hiểu.
Đặc biệt rõ ràng và ngu ngốc.
Trước đây chưa từng thấy ai như thế.
Tất cả bọn họ đều rất thông minh mà thích chỉ trỏ với hắn, tiện để cho hắn đi theo kế hoạch của bọn họ.
“Cảm ơn?” Ngu Uyển Uyển cẩn thận nói, cảm giác hắn đang mắng nàng, nhưng lại không có chứng cớ.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp vô tội kia, nàng nhanh chóng vứt bỏ ý nghĩ này, giải thích: “Dắt ba ba đi dạo. Thời tiết trước đó đang rất tốt, muốn dẫn nó đi dạo một lát, phơi nắng một chút.”
“…”
Tiết Kỳ An nhìn nàng một cách chăm chú, xác nhận nàng không nói đùa. Nàng đã dùng đũa để tách thịt vỏ tôm ra.
... Đũa?
Có thể lột tôm?
Tiết Kỳ An lại thấy có chút mới lạ. Nàng lại đột nhiên chọc đũa qua, thịt tôm trực tiếp nhét vào miệng hắn.
Nguyện vọng đút cho trai đẹp cuối cùng cũng đã thực hiện được, Ngu Uyển Uyển cảm thấy thỏa mãn từ tận đáy lòng.
Trong sách viết Tiết Kỳ An và Tiết Minh Xuyên đều rất thích ăn tôm, cho nên nàng đã lấy rất nhiều.
“Ăn nhiều một chút, tôm có dinh dưỡng.”
Sắc mặt Ngu Uyển Uyển vui vẻ, giống như một mẫu thân mà đang đánh giá hắn.
Trong sách còn viết màu đại biểu của Tiết gia là màu xanh trúc, kiếp này Tiết Kỳ An hận nhất chính là màu xanh trúc.
Ngày sau khi trở thành Yêu Chủ, càng không cho phép trong phòng có bất kỳ vật gì màu xanh trúc.
Nàng nhìn gói đồ bên cạnh, nhân tiện nói: “Ta cũng đã lấy đồng phục về rồi. Ngươi muốn mặc gì thì cứ mặc, trừ màu xanh trúc ra thì đều có cả.”
Khi vị cam ngọt độc đáo của thiếu nữ lọt vào lòng, Tiết Kỳ An sững sờ, lại không muốn cự tuyệt.
Thực ra hắn không ăn được tôm.
Sẽ dị ứng.
Người thích ăn tôm chính là Tiết Minh Xuyên.
Nhưng Tiết Minh Xuyên trọng thương hôn mê, hắn nhất định phải làm tất cả chuyện Tiết Minh Xuyên thích và am hiểu. Tôm, màu xanh trúc, Hỏa linh căn, thậm chí là luyện kiếm.
Khôi phục tinh thần, thịt tôm vào cổ họng, giữa răng môi thấm đẫm vị tươi của tôm, dường như còn quấn lấy vị cam ngọt.
Hắn đè nhẹ mí mắt xuống, nhớ tới lời nàng vừa nói, lại động sát ý.
“Sư tỷ.” Mặt mày của thiếu niên cong cong, giọng nói mang theo ý cười lạnh lẽo: “Sao tỷ lại biết những chuyện gì?”
Cái gì mà sao lại biết?
Ngu Uyển Uyển sửng sốt một lát, lúc này mới phản ứng lại chuyện hắn nói về tôm và xanh trúc. Trong tiểu thuyết, Tiết Kỳ An không hề nói với người khác những gì mà hắn thích.
“À.” Nàng ra vẻ bình tĩnh: “Mơ thấy.”
Tiết Kỳ An cười nhạo một tiếng: “Mơ thấy?”
Rõ ràng là hắn không tin, từng bước từng bước tới gần nàng, khí thế quanh người như sương tuyết có thực chất đè xuống.
Chỉ cần một cái chớp mắt, lôi điện sẽ trực tiếp bổ nàng thành tro bụi. Ý cười của thiếu niên càng sáng hơn.
Trong chớp mắt.
“Đúng vậy.” Ngu Uyển Uyển lại đúng lý hợp tình mà nói: “Trong mơ ngươi dịu dàng lại thiện lương, còn cởϊ qυầи áo để cho ta sờ sờ cơ bụng. Tám múi, đường nét rõ ràng, xúc cảm tuyệt vời.”
Sấm sét đầy trời dường như cũng đều cứng đờ lại.
Chợt hiểu được một đống lời kỳ quái lộn xộn lúc trước của nàng hợp lại rốt cuộc là có ý gì.
“...”
Thiếu niên vẫn còn đang cười, nhưng trong mắt lại khó hiểu mà để lộ ra ý tứ “Ngươi đi chết cho rồi”.