Chương 12: Đúng là dọa người

“Sao ngươi lại ăn mặc ít vậy, không lạnh sao?” Ngay cả những lời ân cần nói ra cũng giống như trong dự đoán.

Tiết Kỳ An nhìn cả người nàng đang chảy nước, đau đến đầu choáng váng, đã không còn sức lực để chơi trò này với nàng nữa rồi.

Tiếng sấm đột nhiên ầm ầm rung động.

Cửa sổ lại ở trước mặt “cọt kẹt” một tiếng, đóng lại.

Thiếu nữ đè thấp âm lượng, đoán chừng chỉ là thuận miệng lẩm bẩm, không ngờ lại để cho hắn nghe thấy.

“Chẳng lẽ là hắn biết ta sắp trở về cho nên đã đặc biệt mặc ít một chút để ta nhìn sao? Ài, nếu không phải sợ hắn cảm lạnh chảy nước mũi mặt không đẹp thì ta còn đang muốn nhìn thêm vài lần đây. Đóng cửa sổ lại trước để đỡ cho hắn mắc mưa vậy.”

Tiết Kỳ An: “...”

Đương nhiên là Ngu Uyển Uyển biết chuyện này là không thể nào, nhưng đi ra ngoài, mặt mũi là tự mình kiếm, ý nghĩ của người khác là tự mình đoán.

Con người mà, quý ở chỗ có trí tưởng tượng.

Dù sao Tiết Kỳ An cũng không biết, nàng nói vài câu là hết chuyện rồi.

Nhìn lên bầu trời ấm áp ở phía xa, Ngu Uyển Uyển còn cảm thấy có hơi kỳ lạ.

Hôm nay đúng là nói mưa là mưa, nói trời trong là trời trong. Nàng vắt xiêm y ướt đẫm, ôm ba ba bước nhanh vào trong.

Vào trong phòng mới phát hiện hình như có một tầng sương mù đang bốc hơi.

Cũng không bị gió thổi tán, quấn quanh ở trên đầu ngón tay của thiếu niên, giống như là mảnh tiên khí mờ ảo.

Hai gò má của hắn hình như đã trắng hơn trước, môi mất đi màu máu, lại như cánh hoa đào mới nở chưa nhuộm thấu ngày xuân.

Ngu Uyển Uyển nhìn mà sinh lòng trìu mến: “Ta mua thức ăn về rồi, bây giờ làm đồ ăn cho ngươi!”

Tiết Kỳ An chần chừ chớp mắt.

Nhà ăn có quá nhiều người, trước cổng có sạp thức ăn. Lúc Ngu Uyển Uyển đi học là đã thường xuyên tự mình nấu đồ ăn, mùi vị cũng không ra làm sao, nhưng ít nhất là nhanh và tiện nghi.

Đột nhiên nhớ lại chuyện quan trọng, Ngu Uyển Uyển nói với hắn: “Vừa rồi ta nghe thấy thông báo ở trên đường, trong Hợp Hoan tông có đại yêu xông vào, phu tử bảo mọi người cẩn thận khi ra ngoài. Nhưng cũng nói trong vòng một canh giờ tới tông môn sẽ mở trận pháp toàn diện, không cần kinh hoảng.”

“Còn có Mãn Xuân Viện, chính là lầu các mà chúng ta rời đi ấy. Nghe nói nơi đó chính là cứ điểm của yêu quái, đã tàn sát rất nhiều nhân tộc. Có lẽ là hôm nay có kẻ thù tìm đến cửa, cả lầu các đều bị gϊếŧ sạch, ngay cả tro tàn cũng không còn.”

Nếu chưa bị gϊếŧ sạch thì cũng là mất tích, ví dụ như tú bà, còn có những người bị Tiết Kỳ An đánh.

“Tu sĩ của Vạn Kiếm Tông ở gần đó, sau khi tra rõ mới phát hiện đó là cứ điểm của yêu quái, chuyện này cũng không giải quyết được gì.”

Thực ra nghe nói còn là tu sĩ của Tiết gia, nhưng Ngu Uyển Uyển không muốn nhắc tới chuyện đau lòng của hắn.

“May mà chúng ta đi sớm.” Nàng nghĩ mà sợ, vỗ ngực nói.

Phía sau vang lên tiếng răng rắc giống như là tiếng xương cốt gãy lìa.

“Là như vậy sao.” Lông mi Tiết Kỳ An khẽ run, tốc độ nói rất chậm, ôn hòa: “Đúng là dọa người.”

Muốn gϊếŧ nàng chỉ là ý nghĩ trong nháy mắt.

Không muốn gϊếŧ nàng lại là một ý nghĩ khác.

Chỉ đơn giản là cảm thấy thú vị, muốn biết nàng còn có thể giả bộ như vậy bao lâu nữa.

Hắn giẫm lên đầu nhện tinh vừa mới tụ lại, dùng sức nghiền nát, sấm sét nhỏ trong nháy mắt tiêu diệt hoàn toàn bột phấn gần như không còn.

Ngu Uyển Uyển kinh ngạc quay đầu lại, thiếu niên lại nhướng mày, ý cười trong sáng có thể xua tan lo lắng ngày mưa:

“Đều là vận khí của sư tỷ tốt nên ta mới nhận được sự che chở của tỷ.”

Ngu Uyển Uyển cũng cảm thấy vận khí của mình rất tốt.

Nhưng lời này được nói ra từ trong cái miệng xinh đẹp kia, còn thoải mái hơn nhiều so với tự nàng nói.

Nàng chuẩn bị đồ ăn cho ba ba, trực tiếp xách đồ ăn vào phòng bếp nhỏ. Gió thổi qua, không kìm được mà khẽ run rẩy.

Hệ thống dạy nàng Tị Thủy Quyết, nhưng tu vi nàng không đủ, không dùng được, chỉ có thể mời sư huynh hỗ trợ.

Không quen, cũng không tiện quá làm phiền người khác, nên đã bảo nó thi triển Tị Thủy Quyết lên những thứ kia của Tiết Kỳ An.

Mỹ nhân yêu kiều xinh đẹp bị cảm mạo khiến nàng nhìn đến rất khó chịu. Nàng tự tắm rửa phơi khô là được.

Vừa nghĩ như vậy, trên người đột nhiên khô khan.

“Sư tỷ, ta có thể hỏi một vấn đề không?”

Thiếu niên nhắm mắt tiến vào theo nàng, đầu ngón tay có hoa văn cổ xưa hiện lên ánh sáng màu trắng, thi triển một quyết pháp cho nàng.

“Cảm ơn.” Ngu Uyển Uyển thành khẩn nói, không nhớ tới chuyện linh căn của hắn đã bị phế, chỉ mơ hồ nhìn thấy một chút thấp thỏm trên mặt hắn.