Chương 11: Đứng về phía bản thân mình

Tiết Kỳ An cười nhạo một tiếng, giống như lúc trước, vất hết những thứ không có tác dụng.

Trong phút chốc, xung quanh không một tiếng động mà tràn ra một cỗ khí tức quỷ dị.

Đường cong bên môi hắn đột nhiên cong lên, đứng dậy chậm rãi mở cửa sổ ra.

Trời đột nhiên trở nên âm u.

Khoảnh khắc cửa sổ mở ra, giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống.

Không khí nặng nề có dao động khác thường, giống như đột nhiên bị nhốt vào hộp xám, tiếng vang ở phía xa trở nên xa xôi xa vời.

Tiết Kỳ An lười biếng mà ngáp một cái, ném chiếc chăn nhỏ màu hồng sang một bên.

Mặt đất lặng lẽ không một tiếng động nổi lên vô số tơ nhện, tốc độ quấn quanh khó có thể quan sát được bằng mắt thường, giống như muốn giam cầm hắn lại.

Trong nháy mắt đã bị lôi điện màu trắng mạnh mẽ xé rách vỡ ra.

Khóe môi hắn cong lên, ấn ngón tay gõ nhẹ một tiếng “Đông”.

Giống như vô tình đập vỡ kính.

Phòng ốc bị mạng nhện bao vây cũng giống như thủy tinh, lấy chỗ gõ làm trung tâm, quấn lấy sấm sét nhỏ rồi nhanh chóng rạn nứt ra bốn phía.

Ngoài cửa sổ chỉ nhìn thấy phần bụng mọc đầy lông ngắn đen kịt.

Khoảnh khắc mạng nhện hoàn toàn tan vỡ, phần bụng kia cũng lắc lư một cái, chảy ra máu tươi màu xanh lam.

Nó tập tễnh lui về phía sau, miệng khí đen kịt trộn lẫn với lông trắng dò vào trong cửa sổ, lúc này mới nhìn thấy rõ là một con nhện đen trắng có hoa văn như gò núi.

Tám móng vuốt cuộn vào trong ôm lấy cả gian phòng. Thân thể bị ánh mặt trời xuyên qua, giống như trong suốt, không khiến cho bất cứ người hay trận pháp nào chú ý đến.

Tiết Kỳ An đạp chân, thân hình nhẹ nhàng bay về phía sau. Môi mỏng khẽ mở, phun ra hai chữ từ tận đáy lòng: “Thật xấu xí.”

Lời này hiển nhiên đã chọc giận Nhện tinh: “Câm miệng! Hóa ra chuyện Yêu tộc ở Mãn Xuân Viện vị diệt vong là có liên quan đến ngươi!”

“Không phải ngươi đứng về phía Yêu tộc sao? Tại sao lại ra tay độc ác với bọn ta như thế!”

Miệng máy mấp máy, vô số tơ nhện màu trắng ngà ùn ùn kéo tới. Bỗng nhiên, một tiếng rầm rầm vang lên.

“Sai rồi.”

Sợi tơ nhện bị cắt đứt, ngay cả chiều dài cũng được sắp xếp chỉnh tề trên mặt đất. Tiết Kỳ An bật cười lắc đầu: “Là ta đứng về phía bản thân mình.”

“Còn các ngươi, lựa chọn có nên đứng về phía ta hay không.” Lời nói đột nhiên lạnh như băng.

Mặt trời trong thoáng chốc bị mây đen che kín, lôi điện to bằng cánh tay đánh xuống hết đạo này đến đạo khác.

Nhện tinh hốt hoảng kêu thảm thiết: “Không phải ta, là Tiết gia, là Tiết gia phái ta đến gϊếŧ ngươi…”

Lời còn chưa nói xong đã hóa thành tro tàn.

“Thật đáng tiếc, lựa chọn sai lầm.”

Giọng nói của thiếu niên ôn hòa như gió xuân.

Mưa to giàn giụa, tro tàn cháy đen lẫn vào trong nước bùn, trong khoảnh khắc đã được cọ rửa sạch sẽ.

Cổ họng dâng lên mùi máu tươi, Tiết Kỳ An che môi ho nhẹ, sắc mặt càng trắng hơn, máu đỏ tươi chảy ra từ kẽ ngón tay.

Hắn không cần linh căn cũng có thể khống chế được phong lôi.

Nhưng mỗi lần đều là như vậy, đau đớn như muốn xé rách người khác ra.

Kết giới của sân vườn đột nhiên có khí tức xâm nhập.

Hắn đột nhiên quay đầu lại, lau đi vết máu bên môi, đuôi mắt có đạo tia chớp màu trắng xẹt qua.

“Ngươi chậm một chút, ta đuổi không kịp đâu!”

Trong tiếng nổ vang, giọng nói giòn tan của cô nương như hạt mưa rơi xuống mâm ngọc.

Cửa viện mở rộng, bóng dáng từ xa đến gần.

Con ba ba màu đen tuyền bò ở phía trước, thiếu nữ mặc xiêm y màu nước đang ôm đống gì đó khom lưng mà đuổi theo. Giống như dấu phẩy, bắn lên bọt nước trong suốt dọc theo đường.

Người bình thường nào lại chạy đuổi theo ba ba?

Tiết Kỳ An hơi thất thần, luồng lôi điện tràn đầy sát ý kia khi đánh xuống đã lệch hướng, đánh vào trên cây nghiêng cổ ở trong sân viện.

Vừa mới xuất hiện ngọn lửa, lại bị mưa to dập tắt.

Sự thả lỏng trong nháy mắt, khe hở giữa cửa sổ và mặt đất lập tức chui ra mấy con nhện nhỏ.

Tụ lại thành một khối, đầu chạm đầu dần dần phình to ra.

Chỗ ghét Nhện tinh nhất chính là điểm này.

Rất khó gϊếŧ hết, có thể so sánh với Gián tinh.

Ngu Uyển Uyển lại hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, một tay ôm đống gì đó, còn tay kia thì cuối cùng cũng đã bắt được ba ba.

Nàng hùng hổ vọt tới bên cửa sổ: “Những thứ này là cho ngươi. Để sư huynh giúp ta thi triển Tị Thủy Quyết.”

Cũng thật thú vị.

Nàng không quan trọng bằng đống vật chết này sao? Kết quả lại dùng Tị Thủy Quyết lên đống vật chết này.

Đây tính là gì, thiện ý ban ân sao?