Tại sao nàng lại bắt đầu rồi, tội lỗi ghê.
Ngu Uyển Uyển rút kinh nghiệm xương máu, tự tát mình “bộp” một cái. Trong ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên, nàng áy náy nói: “Thật ngại quá, đầu óc ta có vấn đề, nói lung tung thôi ngươi đừng để ý, xem như tôi đánh rắm là xong chuyện rồi.”
Cũng không phải là không thể đánh mất người này, dù sao cũng là hôm nay nàng đã mất mặt quá nhiều rồi.
Đây còn là một thế giới tiểu thuyết, nói cách khác thì cũng tương tự như thế giới giả tưởng ở trên mạng vậy. Nàng có gì mà phải sợ?
Chủ yếu là lo lắng sẽ để lại bóng ma tâm lý cho “tiểu bạch hoa” thuần lương như hắn mà thôi.
Ngu Uyển Uyển như không có việc gì mà dẫn hắn đi về phía trước.
Trong tưởng tượng, phú bà như nguyên chủ không có một tòa “biệt thự” ngàn mét vuông thì cũng phải có năm trăm mét vuông.
Nhưng khi đi tới chỗ ở của nàng, mới nhìn thấy rõ là một tòa nhà tranh lung lay sắp đổ.
Đây không phải biệt thự, đây là biệt thự.
Ngu Uyển Uyển sợ ngây người, vìu vào Tiết Kỳ An run rẩy mà nói: “Nếu như buổi tối làm vài chuyện không thể nói gì đó, vậy thì nơi này ngay cả âm thanh cũng không ngăn được.”
Tiết Kỳ An: “......”
May là hệ thống đã kịp thời lên tiếng giải thích với nàng.
Phân chia trạch viện ở Hợp Hoan Tông là căn cứ theo tu vi lai lịch. Nguyên chủ mới nhập môn chưa lâu, cho dù có tiền thì cũng chỉ có thể ở trong căn phòng nhỏ như thế này thôi.
Một gian phòng ngủ, một gian nhà vệ sinh, một cái sân, cộng thêm một nhà bếp nhỏ, cơ sở hạ tầng vẫn là có thể.
“Tuyển sinh” đã kết thúc, Hợp Hoan Tông cho phép đệ tử đã nhập môn dẫn theo người, hai người lại ở một chỗ.
... Ờ, ở chung với nhau.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Ngu Uyển Uyển đánh giá sắc mặt của thiếu niên, rất nghiêm túc mà suy nghĩ: Hắn chịu thiệt rồi.
Nhất thời khó kìm lòng được, nàng nắm lấy tay hắn nghiêm túc mà nói: “Nam tử ở bên ngoài cũng phải chú ý an toàn. Nhưng ở chỗ ta thì không sao, ngươi cứ xem như đang ở nhà mình là được rồi, mặc quần áo tùy ý một chút ha.”
Quần áo.
Ngày hôm nay cứ hễ nhắc đến quần áo là nàng không nói được câu tốt đẹp gì cả.
Tiết Kỳ An thật sự rất tò mò xem nàng còn có thể chuyện gì, hăng hái an tĩnh mà sắm vai sư đệ ngoan ngoãn.
“Được, sư tỷ.” Hắn buông hàng mi, ngoan ngoãn nói.
-
Một lát sau, mây tan mưa tạnh.
Hợp Hoan Tông còn có tiết học, Ngu Uyển Uyển đi trước, thuận tiện xin nghỉ cho Tiết Kỳ An.
“Bảo, ngươi nghỉ ngơi cho tốt.” Đầu óc đen tối khoác ánh mặt trời tiến vào từ khe cửa.
Tiết Kỳ An không còn sức lực để nói nhảm với nàng.
Cửa phòng khép lại, trong phòng rơi vào một mảnh tăm tối.
Hắn ngồi trên ghế, không chịu nổi nữa mà hôn mê bất tỉnh.
Bị phế linh căn quả thật là rất đau, cho dù là hắn, bây giờ cũng là nỏ mạnh hết đà.
Huống chi còn có những chuyện phiền lòng khác.
Ví dụ như vị huynh trưởng được trời chọn kia của hắn, tính mạng đều dựa vào máu nơi đầu tim của hắn để nuôi dưỡng. Mười mấy năm rồi, phàm là hắn có ý đồ làm trái, Thiên Đạo chắc chắn trừng phạt.
Bị phế linh căn giống như mới là giải thoát.
Hắn muốn làm gì thì Thiên Đạo cũng sẽ không quan tâm nữa, bởi vì “đứa con trời chọn” đã trở về, còn hắn nhất định sẽ trở thành “người chết” để lót đường.
Trong thoáng chốc, hình như cửa lại bị mở ra lần nữa, xoang mũi tràn vào mùi cam ngọt cực nhạt.
Trước đó hắn đã từng ngửi thấy, là mùi vị ở trên người của Đại tiểu thư kỳ lạ kia.
“Mẹ ơi, sao ngươi lại ngất xỉu rồi, phiền các ngươi xem thử giúp cho hắn.” Trong lúc nói chuyện vẫn là ngữ khí ồn ào, trên người hắn đột nhiên cảm thấy ấm áp.
Rất phiền với sự tiếp cận của người khác.
Cũng rất phiền để người khác chạm vào hắn.
Lúc trước nàng chạm vào vành tai hắn là cũng đã khiến cả người hắn ngứa ngáy không khống chế được.
“Cố gắng ít chạm vào hắn, có thể là hắn tương đối nhạy cảm – À, không thích người khác chạm vào.” Không biết tại sao Đại tiểu thư kia lại đoán được suy nghĩ của hắn.
Tiết Kỳ An không hề có sức lực để mở mắt.
Qua một hồi lâu, lúc tỉnh lại trong phòng đã trống rỗng.
Hắn đắp một chiếc chăn nhỏ màu hồng phấn.
Nỗi đau còn sót lại sau bị phế linh căn đã quét sạch, dễ dàng đoán được là đã có y tu đến.
Trên bàn còn để lại thuốc, là trò mà đám người công lược quen dùng để lung lay lòng người.