Chương 1

Ngày bảy tháng bảy. Mưa to giàn giụa.

Trong Mãn Xuân Viện vừa nóng vừa bực, mùi rượu và mùi son tràn ngập xoang mũi, quần áo ướt đẫm dính trên người.

Nơi này là thanh lâu lớn nhất trong tiểu thuyết.

Ngu Uyển Uyển ngồi ở ghế lô trên lầu hai, chống mặt, nghe khúc hát uyển chuyển, cực chán mà nhìn xuống dưới lầu.

Dưới lầu có một nam nhạc linh đang đàn tỳ bà, mặt mày như họa, áo lam nhẹ nhàng, khí độ trên người giống như trích tiên.

Năm ngón tay của hắn luân chuyển nhanh ra tàn ảnh, lại còn có thể bớt chút thời gian ném ánh mắt quyến rũ, lộ vai lộ ngực, nhận được sự ủng hộ của cả sảnh đường.

Vẻ mặt Ngu Uyển Uyển lại càng ngày càng nghiêm túc.

Mặc cho ai thấy cũng chỉ cho rằng cả người của cô nương đầy vẻ chính khí, nhưng...

Không phải.

Ngu Uyển Uyển cảm khái ở trong lòng: “Ta thật sự rất thích người này, xem chiếc eo nhỏ của hắn kìa, sờ vào chắc chắn là rất thoải mái.”

“Ài, người trước ta cũng thích, vai trơn trượt cực luôn, tốn tâm tư vì trẫm chính là tốt. Tỷ không xem không đâu, tỷ hôn ngươi một cái.”

“Ta không biết là có đứng đắn hay không, ta chỉ biết là trong hiện thực không có ai bằng lòng cho ta xem cả, mà một nam nhân xa lạ như hắn cho dù ta không trả tiền thì cũng bằng lòng. Đây không phải là đứng đắn, đây là sự ấm áp của tầng áp chót, đây là ban ân là cứu rỗi!”

Nước mắt của Ngu Uyển Uyển cũng nhanh chóng chảy ra từ bên môi xuống, muốn giả vờ đứng đắn thật sự là rất vất vả.

[Gương mặt của Tiểu Tiết kia thua bọn họ ở chỗ nào chứ?]

Hệ thống sụp đổ đến mức muốn loại bỏ nàng, nhưng vẫn không thể không khóc chít chít mà nói: [Ta van cầu ngài hãy cứu rỗi phản diện đi, chuyện này cũng không khó mà!]

Tiểu Tiết là chỉ nhân vật phản diện hủy trời diệt đất trong quyển tiểu thuyết Tiên hiệp bắt yêu mà Ngu Uyển Uyển đã xuyên vào - Tiết Kỳ An.

“Không có khả năng.”

Ngay cả người ta đang ở đâu mà Ngu Uyển Uyển cũng không biết, lãnh khốc nói: “Đợi lát nữa sau khi xem xong trọng điểm được xưng là “Nhan sắc cao nhất từ trước đến nay của Mãn Xuân Viện”, ta sẽ lập tức cút về hưu.”

Loại nghề nghiệp có nguy hiểm cao này nàng không thèm làm đâu.

Hơn nữa nàng còn xuyên thành vị “phú bà”.

Vô số bất động sản, cực kỳ giàu có, nhưng bởi vì chán ngấy không tiêu hết tiền mà tự sát.

Ngu Uyển Uyển đã hạ quyết tâm phải vui chơi đúng lúc, hưởng thụ cuộc sống.

Cho dù là nữ tu của Hợp Hoan Tông cũng không sao, Hợp Hoan Tông nhiều trai xinh gái đẹp.

Tại sao lại ép nàng yêu đương?

Nam nhân mà, nhìn mặt sảng khoái là coi như xong.