Chương 23: Ác mộng

Huyền Hồng không mấy tin lời Tô Điềm, lè chiếc lưỡi rắn "tê tê" mấy tiếng rồi hỏi: "Ý ngươi là ta còn phải cảm ơn ngươi nữa hả?"

Tô Điềm chẳng buồn nhìn nàng ta, chỉ đáp: "Muốn cảm ơn thì nên cảm ơn Tiêu Vọng. Thi triển pháp quyết này tiêu hao rất lớn, nếu không có căn cơ vững chắc, e là phải nằm liệt giường nửa năm mới gượng dậy nổi." Nói thật, Tiêu Vọng đúng là có căn cơ quá tốt. Dùng pháp quyết suốt năm ngày mà vẫn khỏe re, chỉ có quầng mắt hơi thâm, trông như con gấu trúc, ngoài ra không có gì khác lạ.

"Phải bảy ngày mới thấy được hiệu quả." Tô Điềm cười nói. Gặp lại đám yêu quái này khiến tâm trạng nàng khá tốt, đặc biệt với Huyền Hồng tự dẫn xác tới cửa, nàng đương nhiên có thái độ hòa nhã hơn.

Huyền Hồng vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng lúc này, đám yêu ở Hắc Phong Sơn đã ồn ào cả lên:

"Tiểu Điềm giỏi quá đi!"

"Bảy ngày sau Hồng Hồng thật sự có thể biến lại thành người sao?"

"Biến lại rồi thì trên đầu còn cái lõm không nhỉ?" Nếu đang ngủ mà sờ lên đầu nàng ta mà chạm phải cái hố đó thì đúng là có chút mất hứng.

Huyền Hồng vung đuôi quất cho tên yêu vừa nói một cái, khiến hắn bay thẳng ra ngoài. Nàng ta hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì ta sẽ chờ thêm hai ngày nữa. Nếu hai ngày sau ta vẫn không hóa hình, lão đại có bảo vệ ngươi cũng vô dụng." Nàng ta không muốn để thân rắn của mình lộ ra quá lâu trước mặt mọi người. Nói xong câu dọa nạt liền trườn đi mất, đám yêu quái cũng lần lượt giải tán. Riêng Tiêu Vọng thì không nỡ rời đi, chân như mọc rễ, đứng yên nhìn Tô Điềm. Một lúc lâu sau hắn mới hỏi: "Tiểu Điềm, muội thích ăn gà rừng hay thỏ?"

Tô Điềm bĩu môi: "Cái nào cũng được cả." Nàng xoay người bước vào nhà, để lại cho Tiêu Vọng một bóng lưng.

Tiêu Vọng lập tức thấy trong lòng khó chịu. "Tiểu Điềm không muốn nói chuyện với ta nữa rồi, chắc chắn là nàng chán ghét ta rồi." Đôi mắt đen láy của hắn cũng ảm đạm hẳn. Hắn đứng ngẩn ra tại chỗ, không nỡ rời đi nhưng lại không dám khiến Tiểu Điềm bực mình. Hắn lê từng bước nặng nề, chỉ xoay người một chút, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo hướng Tô Điềm.

Đến khi thấy Tô Điềm ôm đồ đi ra, tai Tiêu Vọng giật giật mấy cái, liền lao tới giành lấy món đồ trong tay nàng, ôm chặt vào ngực: "Cái này nặng lắm, để ta cầm cho, để ta cầm."

Tô Điềm thấy trong lòng ngọt ngào, nàng ngẩng đầu cười nói: "Vốn là làm cho huynh đấy, huynh thử xem có vừa không?"

Tiêu Vọng ngẩn người ra một thoáng, rồi mừng rỡ như điên, lập tức tung tấm áo choàng trong tay ra. Lớp da sói như một lá chiến kỳ tung bay giữa không trung, khoác lên người hắn. Chiếc áo bào cũ kỹ vá chằng vá đυ.p khoác dưới lớp áo choàng, khiến hắn càng thêm mạnh mẽ, có chút khí khái thần tướng.

Tiêu Vọng được tặng đồ, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn. Lúc xuống núi, hắn đi mà nhẹ tênh như bay, gặp yêu quái nào cũng tươi cười chào hỏi, khiến ai nấy cũng thở phào: "Cuối cùng thì lão đại cũng hết điên rồi." Những ngày vừa qua, bọn họ thật sự khổ sở.

Tô Điềm làm xong cho Tiêu Vọng, còn định làm cho mỗi yêu quái một cái áo choàng. Nàng vùi đầu khâu vá, thời gian cũng vì thế mà trôi rất nhanh.

Đến ngày thứ bảy, vết lõm trên đầu Huyền Hồng dần lành lại, còn nổi lên một cục nhỏ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng nàng ta vẫn mơ hồ cảm thấy lời Tô Điềm nói là thật. Không ngờ người phàm xuất thân từ tu chân thế gia mà lại không thể tu luyện như nàng, thế mà cũng có bản lĩnh thật sự. Nếu sau này Huyền Hồng mà khôi phục được, thì Tô Điềm chính là ân nhân của nàng, ta mà ân nhân thì nàng ta không thể bắt nạt được… Nhưng nếu ân nhân muốn tranh đàn ông với nàng ta, thì… vẫn là chọn đàn ông.

Chờ đến khi pháp quyết của Tiêu Vọng thi triển xong, Huyền Hồng nóng lòng muốn thử hóa hình. Thế nhưng nàng ta vẫn thất bại, thậm chí còn cảm thấy cả người đau âm ỉ. Không phải đau đầu, mà là đau ở từng tấc da thịt. Ban đầu là nhói nhói, sau đó trở nên bỏng rát như bị róc vảy sống, thậm chí như có người tưới rượu xát muối vào vết thương, đau đến mức nàng ta không thét lên nổi. Khoảnh khắc đó, đầu óc nàng ta trống rỗng, chỉ muốn chết quách cho rồi.

Động tĩnh mà Huyền Hồng gây ra khiến đám yêu quái trên Hắc Phong Sơn đều tụ lại, ai nấy nhìn bộ dạng nàng ta đều giật mình:

"Huyền Hồng sao vậy?"

"Có chuyện gì không đấy?"

Tiêu Vọng phất tay áo, nói: "Tiểu Điềm nói là sẽ rất đau rồi, có gì mà hoảng. Qua được là ổn thôi."

Sắc mặt hắn không tốt, linh khí trong người cũng chẳng còn bao nhiêu. Nói xong, hắn vừa định lên bờ thì bị đuôi Huyền Hồng quấn chặt, cuộn từng vòng siết lấy, khiến hắn nghẹt thở. Hắn định giơ tay đấm vào đầu nàng ta, nhưng thấy trong mắt Huyền Hồng ứa ra huyết lệ, nắm tay giơ lên lại buông xuống. Hắn hít sâu một hơi, không phản kháng nữa, chỉ dồn chút linh khí còn sót lại bảo vệ cơ thể, mặc cho nàng ta siết chặt.

Nhiều lúc người ta đau quá, sẽ vô thức nghiến răng hoặc túm lấy thứ gì đó để dằn cơn đau. Huyền Hồng cũng thế, là vì quá đau nên mới vô thức quấn lấy hắn. Mà hắn là đại ca, thay đàn em gánh chút khổ cũng là chuyện nên làm. Chỉ có điều… con rắn đỏ này siết mạnh quá, hắn cảm thấy xương sắp gãy rồi. Đau thật đấy.

Cơn đau cũng giống như sóng biển, từng đợt từng đợt ập tới. Ánh mắt Huyền Hồng dần trở nên mơ hồ, nàng ta cúi đầu một chút, lờ mờ thấy được Tiêu Vọng trong vầng huyết quang. Chớp mắt một cái, lại chẳng nhìn rõ gì nữa.

Như thể sắp chết rồi, đầu óc lóe lên ánh sáng cuối cùng trước khi lụi tắt. Nàng ta nhớ lại rất nhiều chuyện, nhớ lại cơn ác mộng đau thấu tim gan trước đó không lâu.

Trước khi gặp Tiêu Vọng, Huyền Hồng từng thích một nam nhân. Có thể không gọi là thích, chỉ là có chút cảm tình. Y là Long tộc ở Đông Hải, cùng song tu có thể giúp nàng ta tăng tu vi, vậy nên nàng ta nửa đẩy nửa nhận, kết một đoạn tình duyên chớp nhoáng. Long tộc vốn nổi tiếng trăng hoa, mà người kia càng là tay chơi có tiếng. Huyền Hồng lười tranh giành với đám nữ yêu khác, đợi đến khi nàng ta ngủ hắn chán rồi, liền dứt khoát bỏ đi.

Về sau, nàng ta thật lòng yêu Tiêu Vọng. Nhưng tình yêu không thành, nàng ta giận dỗi bỏ đi. Trong lúc giải sầu, nàng ta vô tình gặp lại tên Long tộc kia. Huyền Hồng chẳng thèm liếc y một cái, nhưng y lại tỏ vẻ thành tâm, còn thề thốt với trời. Nàng ta mượn rượu giải sầu, y liều chết đi theo, rồi lại trải qua một đêm mây mưa. Sau đó, y thề thốt bên tai nàng trọn đời trọn kiếp. Nào ngờ y đã có vợ, mà vợ y cũng là Long tộc, còn là công chúa Tây Hải vô dùng danh giá.

Chuyện sau đó, chính là cơn ác mộng nàng ta không muốn nhớ lại nhất. Nàng ta bị cắt mất sừng, bị rạch bụng lấy trứng, mất cả tu vi lẫn đứa con. Độc long ấy còn muốn lấy mạng nàng ta, nhưng nàng ta không cam lòng chết. Nàng ta liều mạng chịu đựng, chờ thời cơ rồi trốn thoát. Cũng nhờ trời thương, nàng ta mới có thể trở lại Hắc Phong Sơn, một lần nữa gặp lại Tiêu Vọng.

Ở đây có kết giới, đến cả Long tộc mạnh mẽ cũng khó lòng phát hiện. Tiêu Vọng là thủ lĩnh Hắc Phong Sơn, là người đầu tiên phát hiện ra nơi này. Hắn đã tập hợp những yêu quái không nơi nương tựa lại, để họ không còn phải sống lang bạt, không còn cô đơn không chốn về.

Giá như bảy năm trước nàng ta không rời đi thì tốt biết bao. Như vậy sẽ không gặp phải tên nghiệt súc kia, không phải trải qua kiếp nạn này.

"Tiêu Vọng…" Huyền Hồng không còn giãy giụa nữa, chiếc đầu rắn vốn ngẩng cao giờ cũng rũ xuống. Một lớp da rắn trên người nàng ta bong ra, như thể bị ai đó lột sạch, không một dấu hiệu báo trước, lặng lẽ trút xuống đến tận chót đuôi.

Tiêu Vọng bị nàng ta quấn chặt đến suýt nghẹt thở. Lúc này nghe thấy Huyền Hồng cất tiếng, hắn cố gắng phát ra chút âm thanh: "Ngươi tỉnh rồi à? Đỡ hơn chút nào chưa? Nếu tỉnh rồi thì mau thả lão tử ra!"

Ngay lúc đó, Huyền Hồng vừa mới gần như mất hết ý thức bỗng hóa hình. Trên người nàng ta không có lấy một mảnh vải, chỉ có mái tóc dài cột hờ bằng một dải khăn trắng. Dưới chân nàng ta là một chiếc y bào đỏ rực đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước, đỏ như lửa, nổi bật giữa làn nước xanh, vừa rực rỡ vừa mê người. Mặt Huyền Hồng tái nhợt như giấy vàng, khóe môi và khóe mắt đều vương máu. Hai tay nàng ta siết chặt lấy Tiêu Vọng, đến khi ngất đi rồi vẫn không buông ra.

Tô Điềm cưỡi trên lưng hồ ly lông trắng, từ xa đã thấy một mỹ nhân trần như nhộng đang ôm chặt lấy Tiêu Vọng.

Hồ Tam lúc này chỉ muốn khóc, trong lòng rối như tơ vò: "Thật sự không phải ta cố ý đâu!"

Vừa rồi thấy tình hình có gì đó không ổn, Hồ Tam lập tức nghĩ đến Tô Điềm. Pháp quyết này vốn do nàng dạy, chắc hẳn nàng biết đã xảy ra chuyện gì. Thế là hắn vội vàng lên núi chở Tô Điềm xuống, ai ngờ vừa vặn chứng kiến một cảnh tượng mờ ám đến thế…

"Lão đại, ta thật sự vô tội!"

Thân thể trắng ngần mềm mại đang quấn lấy mình khiến Tiêu Vọng không vui chút nào. Hắn đưa tay định gỡ cánh tay nàng ta ra, làn da mịn màng như lụa. Vừa chạm vào thân thể mềm mại phía trước, cảm giác ấy làm hắn bất giác nhớ lại một lần mình từng sờ trộm Tô Điềm khi say rượu. Hắn dường như cũng đã từng lén chạm vào thân thể của Tiểu Điềm.

Nghĩ tới đây, mặt Tiêu Vọng lập tức đỏ bừng. Huống chi lúc này, đám huynh đệ xung quanh còn la ó ầm lên:

"Lão đại ngại ngùng kìa!"

"Tiểu yêu tinh Huyền Hồng này, ngất đi rồi mà vẫn không quên ôm chặt lấy lão đại!"

Tô Điềm nói Huyền Hồng sẽ hóa thành người sau bảy ngày, giờ quả thật đã hóa hình rồi. Tô Điềm nói đúng một chữ cũng không sai, mọi người vì thế cũng không lo lắng cho Huyền Hồng nữa, mà quay sang trêu chọc lão đại của họ.

Đúng lúc ấy, mắt Tiêu Vọng giật giật, hắn ngẩng đầu lên, liền thấy Tô Điềm đang ngồi trên lưng hồ ly bay giữa trời. Không hiểu sao, hắn thấy tim mình hoảng hốt.

Lão Vương từng nói nữ tử phàm trần không giống nữ yêu, họ không thích chia sẻ nam nhân với nhiều yêu quái. Một khi đã chọn ai thì cả đời sẽ ở bên người đó, sinh con đẻ cái, sống thủy chung son sắt. Họ thích cái gọi là "một đời một kiếp một người". Câu đó hắn nhớ rất kỹ.

Bây giờ Tô Điềm thấy hắn bị Huyền Hồng, à không, là thấy Huyền Hồng trần trụi ôm hắn liệu có tức giận không?

Vì tay Huyền Hồng siết quá chặt, mà hắn lại sợ mạnh tay sẽ làm nàng ta bị thương, Tiêu Vọng suy nghĩ một chút, đột nhiên biến thành một chú chó đen nhỏ lách ra khỏi vòng tay nàng ta, lăn một vòng dưới đất rồi lại biến về hình người. Lần này hắn không say, còn nhớ dùng da hóa thành y phục. Một thân áo đen khoác lên người, trông nghiêm nghị, lạnh lùng.

Bình thường, Tiêu Vọng chẳng dùng da lông để hóa y phục, mà toàn mặc quần áo khác. Mọi người bảo bộ đồ do hắn biến ra quá "dọa yêu", hù đến mức mấy tiểu yêu ở Hắc Phong Sơn cũng khóc lại còn đen sì chẳng có chút màu sắc. Lão Vương còn bảo nhìn cứ như áo tang vậy.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao lia thẳng vào mặt Hồ Tam, sau đó hạ giọng hỏi: "Tiểu Điềm, sao muội lại tới đây?"