[Người đẹp sa cơ thức tỉnh x Ông trùm quyền thế bá đạo.] [Mối tình cứu rỗi đầy giằng xé.] Năm mười bảy tuổi, trong lòng cô gái tên là Tần Bất Vãn vẫn luôn tin rằng thanh mai trúc mã thì nhất định có t …
[Người đẹp sa cơ thức tỉnh x Ông trùm quyền thế bá đạo.]
[Mối tình cứu rỗi đầy giằng xé.]
Năm mười bảy tuổi, trong lòng cô gái tên là Tần Bất Vãn vẫn luôn tin rằng thanh mai trúc mã thì nhất định có thể cùng nhau đi đến cuối đời.
Nhưng ngay trước ngày cưới, cô lại tận tai nghe thấy người cô yêu thương nhất lạnh lùng cười cợt với kẻ khác: “Cô ta à, người gì mà chán không nói nổi, có thể coi là tạm chấp nhận được thôi chứ chẳng có gì đặc sắc cả.”
Giây phút ấy, đôi mắt Tần Bất Vãn lập tức đỏ hoe lên. Hóa ra người bạn thanh mai trúc mã mà cô một lòng gìn giữ đã sớm đem lòng yêu thương người em gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng là kẻ đã chen chân vào mái ấm vốn thuộc về cô.
Cô không chút do dự mà lựa chọn hủy hôn.
Cả giới thượng lưu nghe tin, kẻ thì hả hê, người thì giễu cợt, ai ai cũng chờ xem cô gái sa cơ thất thế này sẽ thảm hại đến đâu.
Vài ngày sau, người đàn ông lừng lẫy bậc nhất đất Kinh Thành là Phó Vân Thương bất ngờ đăng một tấm ảnh lên trang Weibo xưa nay luôn trống trơn của mình.
Bóng đêm buông xuống, góc nghiêng của Tần Bất Vãn được ánh sáng vẽ nên những đường nét tuyệt mỹ, vài lọn tóc mềm mại vấn vít tung bay trong gió khắc họa nên một vẻ đẹp động lòng người.
Sau đó có người từng tận mắt nhìn thấy bên trong chiếc McLaren độc nhất vô nhị trên toàn thế giới của Phó Vân Thương - Tần Bất Vãn bị hắn ép sát vào vô lăng, cả người nép gọn trong vòng tay hắn. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay cô, hôn lên từng chút một, giọng nói trầm thấp lại dịu dàng dụ dỗ: “Đã chọc tôi động lòng rồi thì em phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.”
Đến cuối cùng thì người bạn thanh mai từng ruồng bỏ cô lại lần nữa xuất hiện, lần này là tại lễ đính hôn của cô và Phó Vân Thương, giọng khẩn cầu đầy tuyệt vọng: “Bất Vãn à, đừng làm loạn nữa được không, theo anh về nhà đi mà…”
Nhưng trước khi cô kịp mở lời thì người đàn ông bên cạnh với khí chất cao quý ngạo nghễ đã liếc mắt đầy lạnh nhạt: “Cháu trai à, cháu định đưa mợ cháu về nhà ai cơ?”
Truyện hay mà lâu ra quá bạn ơi